Chương mục lựa chọn

  • Trang chủ
  • Kỹ thuật tin học
  • Mạng Xã hội
  • Tiện ích
  • Truyện hay
  • Site Map
  • Email this page
  • Print Friendly and PDF
  • Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầu rượu túi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
    Hiển thị các bài đăng có nhãn Bầu rượu túi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

    Bài thơ tháng sáu yêu thương - Tác giả: Nguyễn Anh Khanh

    Views:
    Comments:của Khanhnguyen' s Blog: Thơ của bạn có nét vẽ hồn nhiên, tươi tắn. Mình làm quen nhé, cứ xem như một ngày hạnh ngộ cùng nhau trên Blog. Mình cũng làm Blog, Blog của mình là Kết bạn cùng Khanhnguyen' s Blog. Chúc bạn luôn vui vẽ.

    Tôi thuở ấy làm thơ chép nhạc
    Gửi cho người xao động lòng tôi
    Chiều trốn học đi tìm hoa nắng
    Ghép vào thơ, mai sáng tặng người...

    Cây phượng đỏ ngoài hiên lớp học
    Có một người dỏi mắt trông lên
    Bên cửa lớp có người mong đợi
    Bóng hình ai nơi gốc phượng hồng...

    Tình thầm lặng là tình chờ đợi
    Một niềm thương, nổi nhớ gửi nhau
    Rồi cứ thế hai mùa mưa nắng
    Một người chờ và một người trông...

    Năm cuối khóa, mối tình thầm lặng
    Mây nhẹ nhàng giục gió mở lời
    Lời nhớ thương bao năm chờ đợi
    Mắt ngượng ngùng ta gửi cho nhau...


    Tác giả: Nguyễn Anh Khanh
    Blogger: Thơ và đời

    Bài viết cho cuộc tình - Tác giả: Phong Trần

    Views:
    Nhận xét: Thơ có một phong cách mới, có một chút gì đó khác hơn nhưng niềm tin vực dậy lẽ đời vẫn luôn vững chãi. Chúc anh luôn có cuộc sống vui vẽ, yêu thương và bình an nhé.


    Tình yêu mang đến....niềm đau
    Còn mong chi nữa.... ngày sau
    Thì người ơi !...đừng tiếc nối
    Để càng thêm....lòng bối rối
    Lệ sầu vương....tràn bóng tối
    Luôn mong chờ....bao khát khao.....

    Người ơi ! Xin nhớ.....rằng đây
    Đời như cơn lốc....vần xoay
    Chìm ngập trong....lằn gió cuốn
    Mờ nhạt khi.....lòng ước muốn
    Và hoàng hôn....chìm lắng xuống
    Ai đâu ngờ.....Luôn đớn đau.....

    Ta không mong ước....cho cuộc đời
    Nên tim không héo....khi nghẹn lời
    Yêu chi say đắm....cho rã rời
    Biết.....chăng ai ? .....
    Đời là giấc mơ, vô hình chung......

    Đành quên hai chữ....buồn mang
    Tìm vui khắp chốn....trần gian
    Kể từ đây....rời dĩ vãng
    Còn niềm tin.....còn ánh sáng
    Và hằng mong đời lấp lánh
    Bao u sầu....rồi chợt tan......

    Phong Trần 18/6/2016.

    Nhạc nền:
    Ca khúc Thành Phố Tình Yêu Và Nỗi Nhớ do ca sĩ Mỹ Tâm thể hiện, thuộc thể loại Trữ Tình
    Vài nét về tác giả:
    Anh Phong Trần không phải là một nhà thơ, chỉ đến với Cộng đồng xã hội Facebook bằng những nổi niềm chia sẽ qua thơ ca. Trong Nhóm Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog trên Facebook, anh đóng vai trò là Người kiễm duyệt, là một trong số top bạn bè đầu tiên thân tình với Khanhnguyên trước khi thành lập nhóm. 

    Nếu muốn tìm hiểu thêm về sinh hoạt của Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog, mình thay mặt nhóm với tư cách là Admin, trân trọng kính mời các bạn truy cập vào địa chỉ Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog"

    Nếu bạn chưa có Account trên Mạng Xã hội Facebook, cách tạo Account cũng dễ dàng như khi bạn tạo Account truy cập Google, bạn cần đăng nhập vào địa chỉ bài viết: "Hướng dẫn đăng ký tạo tài khoản Facebook mới nhất".







    Nỗi Nhớ Niềm Mong - Tác giả: Jana Phung

    Views:
    Comments:của Khanhnguyen' s Blog: Ngôn từ ngắn gọn, khúc chiếc trong từng câu từng đoạn. Ý tứ khắc họa lòng người. Thơ hay lắm em +jana Phung. Chúc em ngày mới an lành, vui vẽ, thương yêu.

    Chiều ngả bóng nghe lòng vồn vã
    Thương Mẹ hiền giờ đã 63
    Thương Cha 67 tuổi già
    Sớm hôm vẫn ngóng con xa xứ người.

    Mẹ vất vả không lời than thở
    Cha một đời vén mở tương lai
    Dạy con nhận biết đúng sai.
    Cho con vững bước đường dài dịu êm.

    Con nhớ lắm những đêm mưa bão
    Ôm vào lòng Mẹ bảo yên tâm
    Còn cha lưng áo ướt đầm
    Trên tay khóm lạc, thì thầm nướng nha.

    Con thấy thế thật là vui sướng
    Nào biết đâu từ luống lạc kia
    Mẹ cha sớm tối lưng chìa
    Bàn tay chai cứng...đầm đìa mồ hôi.

    Nay khôn lớn biển trời xa cách.
    Con in từng trang sách lời khuyên
    Nửa vòng trái đất hai miền
    Trái tim lắng đọng, gắn liền nghĩa ơn.

    Mong Cha Mẹ sớm hôm vui vẻ.
    Sống an nhàn mạnh khỏe bền lâu.
    Sương sa không phủ mái đầu.
    Cả nhà hạnh phúc thỏa câu mong chờ.


    17/06/2017
    JANA

    Mùa Thu trong mơ - Tác giả: Phong Trần

    Views:
    Nhận xét: Một cảm nhận quen quen trong âm điệu vần thơ, bổng chốc chưa phân định. Nhưng cách gieo lòng khắc nhịp có một nổi nhớ niềm thương, trầm bổng khác thường, nhưng thâm trầm dịu vợi là chủ yếu. Tình trong thơ của anh đã có nét bộc tả hay hơn rồi đó. Chúc anh luôn có nhiều xúc cảm tuyệt vời.

    Nhìn tháng ngày dần tan...
    Thư sang niềm mang nỗi nhớ
    Chiều cuối tuần mộng mơ
    Suy tư chìm trong nuối tiếc
    Đón thu về,thoảng nghe ngập tràn...
    -- - ---
    Để gió lạnh hồn hoang...
    Em đi trời loang chút nắng
    Còn ước vọng nào chăng?
    Khi ta luồn trong ngõ vắng
    Lối em về,nghe nặng buồn thương...
    -------
    Nhớ...thu xưa hiện về...
    Chìm đắm,vòng tay nguyện thề
    Tình khúc còn vương đậm đà
    Rồi mùa đông chia xa....
    -- - -
    Ngày tháng dài buồn tênh...
    Lên đênh,thuyền chưa đổ bến
    Nhìn lá vàng rụng rơi
    Khi nghe mùa thu mang tới
    Gió mang về,đắm trong chiều tàn
    ----- ---
    Bao khát vọng vội tan...
    Miên man,tìm trong dĩ vãng
    Nhìn bóng chiều hoàng hôn
    Tâm tư sầu lên chất ngất
    Biết bao giờ,mới thật...niềm vui...

    Phong Trần 2/6/2017.

    Nhạc nền:
    Ca khúc Thành Phố Tình Yêu Và Nỗi Nhớ do ca sĩ Mỹ Tâm thể hiện, thuộc thể loại Trữ Tình
    Vài nét về tác giả:
    Anh Phong Trần không phải là một nhà thơ, chỉ đến với Cộng đồng xã hội Facebook bằng những nổi niềm chia sẽ qua thơ ca. Trong Nhóm Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog trên Facebook, anh đóng vai trò là Người kiễm duyệt, là một trong số top bạn bè đầu tiên thân tình với Khanhnguyên trước khi thành lập nhóm. 

    Nếu muốn tìm hiểu thêm về sinh hoạt của Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog, mình thay mặt nhóm với tư cách là Admin, trân trọng kính mời các bạn truy cập vào địa chỉ Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog"

    Nếu bạn chưa có Account trên Mạng Xã hội Facebook, cách tạo Account cũng dễ dàng như khi bạn tạo Account truy cập Google, bạn cần đăng nhập vào địa chỉ bài viết: "Hướng dẫn đăng ký tạo tài khoản Facebook mới nhất".




    Chiều không anh - Tác giả: Dung Nguyên

    Views:

    Chiều không anh nắng vàng không nhảy nhót
    Mây kéo về xám ngắt khoảng trời xanh
    Lá không reo mà ủ rũ trên cành
    Cơn gió lặng ... bóng ai buồn thơ thẩn...
    
    Chiều không anh một mình em ngơ ngẩn
    Bước chân hờn cái khoảng trống hư vô
    Em lẻ loi giữa cuộc sống xô bồ
    Tim nghẹn đắng ... đôi mắt nhòe cay lệ
    
    Chiều không anh mới hiểu lòng yêu thế
    Khắc khoải chờ... ra đợi với vào trông
    Em hỏi rằng liệu anh có biết không?
    Căn nhà nhỏ bây giờ sao rộng quá!
    
    Vẫn canh chua... dưa cà lem thịt cá...
    Sao vị giờ nhạt thếch ở đầu môi
    Bụng đói cồn mà chẳng thể nuốt trôi
    Em mới thấu ... ăn một mình đau tức...

    Chiều không anh mưa bất ngờ rưng rức
    Buốt lạnh hồn vì cơn gió quắt quay
    Em vẫn chờ... dù xa cách đắng cay
    Vì anh nói đợi chờ là hạnh phúc!
    
    22/5/2017
    DUNG NGUYÊN
    Nhạc nền:
    Ca khúc Em Sẽ Là Người Ra Đi do ca sĩ Trà My thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ

    Gữi nắng cho em - Tác giả: Phong Trần

    Views:

    Nắng hồng phủ xuống bờ vai
    Để cho gió gọi, đêm ngày ước mơ
    Thoảng xa đưa đến hẹn chờ
    Nắng loang nhè nhẹ, bến bờ yêu thương

    Em đi trong tuổi má hường
    Gót hồng vươn trải, bước đường mênh mang
    Cỏ hoa dẫn lối ngập tràn
    Dắt dìu em đến, nẻo đàng vui tươi

    Nắng tô em thắm nụ cười
    Để ta gửi nhắn, gió mười phương xa
    Cho em cuộc sống hiền hòa
    Dệt bao mộng ước, ngàn hoa sánh cùng

    Em về để nắng mông lung
    Hanh hao mắt biếc, thẹn thùng tóc mây
    Gót chân em đã thắp đầy
    Cho ta gửi nắng, từ đây cuối đời....

    Phong Trần 20/5/2017


    Ca khúc Chờ người (Lam Phương) do ca sĩ Trần Thu HàBằng Kiều
    Vài nét về tác giả:
    Anh Phong Trần không phải là một nhà thơ, chỉ đến với Cộng đồng xã hội Facebook bằng những nổi niềm chia sẽ qua thơ ca. Trong Nhóm Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog trên Facebook, anh đóng vai trò là Người kiễm duyệt, là một trong số top bạn bè đầu tiên thân tình với Khanhnguyên trước khi thành lập nhóm. 

    Nếu muốn tìm hiểu thêm về sinh hoạt của Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog, mình thay mặt nhóm với tư cách là Admin, trân trọng kính mời các bạn truy cập vào địa chỉ Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog"

    Nếu bạn chưa có Account trên Mạng Xã hội Facebook, cách tạo Account cũng dễ dàng như khi bạn tạo Account truy cập Google, bạn cần đăng nhập vào địa chỉ bài viết: "Hướng dẫn đăng ký tạo tài khoản Facebook mới nhất".


    Lý tưởng

    Views:
    Chàng hoạ sĩ hôm nay vừa ném bút
    Bởi vì Mơ và Thực chẳng đi đôi
    Nét hư huyền thấp thoáng ở hồn thôi
    Tài non kém chẳng đem vào lụa được

    Đâu hẳn tội tình chi sơn với thuốc
    Lụa trắng tinh, vải mượt kém gì tơ
    Bút trung thành ngoan ngoãn dưới tay đưa
    Lỗi riêng ở ngón tay trần vụng quá

    Nhạc sĩ với thi nhân đều thế cả
    Dứt hết dây, vò nát mấy mươi trang
    Xấu xa trong vần điệu ý huy hoàng
    Sai lạc nữa lúc phổ vào cung bậc

    Hồ xế tiếng tơ, lời thơ trong đục
    Dẫu êm đềm nhưng chửa thoát phàm thai
    Thanh âm còn mang nặng những trần ai
    Nhắc sao đúng Toàn Hương và Tận Mỹ

    Ôi tài mọn! si lang buồn lắm nhỉ!
    Tình vô biên dành chứa một giai nhân
    Mộng yêu đương ấp ủ quá siêu trần
    Cánh vĩ đại vướng trong lồng thực tế

    Hãy trộn lẫn trong men ngàn giọt lệ
    Thi nhân ơi hoạ sĩ hỡi cầm gia!
    Để nỗi u buồn thầm kín bao la
    Lắng trong cốc với chàng si dại dột

    Bẻ cho nát phím đàn, quăng cán bút
    Xé cho tan nào giấy lụa nào tơ
    Đừng ép duyên ngọc trắng với bùn nhơ
    Thân gió bụi trả về cho gió bụi

    Hồn nghệ sĩ vốn từ xưa nông nổi
    Yêu thiết tha nhưng chẳng chịu thầm yêu
    Kiếm hoài công bày giãi ý cao siêu
    Bằng gỗ lụa trơ trơ bằng thép rắn

    Xin dốc hết nồng cay cho đến cặn
    Uống cho mê và uống nữa cho điên
    Rồi dang tay theo chân gót nàng Men
    Về tắm ở suối Mơ, nguồn Tuyệt đối

    Đàn với bút, tài sơ không chép nổi
    Những cao xa để mộng chẳng nên hình
    Hãy còn men, người vợ goá Lưu Linh
    Đưa lối những chàng say về Lý tưởng

    Nguồn: Vũ Hoàng Chương, Thơ say, Nxb Nguyễn Đình Vượng - Saigon, 1971


    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Lời thiếu nữ

    Views:
    Giờ đây phu trạm vừa đem 
    Lá thư anh gửi mừng em lấy chồng 
    Lá thư phấn đượm hương nồng 
    Kèm theo một bức khăn hồng anh cho 
    Nên quen vì một chuyến đò 
    Anh ơi bèo nước hẹn hò chi đâu 
    Kẻ suôi người ngược bấy lâu 
    Hàng năm một buổi thấy nhau họa là 
    Tình thân sao khác người ta 
    Không ai thề thốt sao mà nhớ mong 
    Chia tay dù mấy năm ròng 
    Xa xôi đâu dám nhạt lòng mến tin 
    Ấu thơ buổi ấy đầu tiên 
    Trọn đời chưa dễ ai quên được nào 

    Từ xưa muốn ngỏ mà sao 
    Bâng khuâng chẳng biết rằng trao gửi gì 
    Đến nay gần lúc vu quy 
    Gối chăn sắm sửa mang đi theo chồng 
    Nhận thư ướm bức khăn hồng 
    Em buồn với cả tấm lòng anh ơi.

    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Lo sợ

    Views:
    Trên lớp sóng mây viền ánh sáng, 
    Con thuyền trăng bạc lững lờ trôi. 
    Đêm nay bánh lái trầm hương lỏng, 
    Không biết ai trêu tháo trộm rồi. 

    Đem dấu cả bơi chèo gỗ quế 
    Để Hằng Nga sợ nép trong khoang 
    Gió khuya lồng lộng từ muôn hướng 
    Xô chiếc thuyền cong doạ mãi nàng 

    Biển mây sóng nổi càng to gấp 
    Bọt trắng dâng lên quá mạn thuyền. 
    Vũ trụ say nhìn trăng lảo đảo, 
    Chừng e sóng lật cướp người tiên.

    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Lá thư người đẹp

    Views:
    Đêm tà song chếch nở hoa mai 
    Chuông vọng Hàn San nguyệt Liễu Trai 
    Cạnh gối tờ mây nằm sát ngực 
    Từ e lệ tứ... nếp sơ khai 

    Đào rụng lời thơm suối chở vần 
    Ngược soi lòng chữ dáng thùy vân 
    Thiên Thai có suối này không nhỉ 
    Đào có mê tình, hỡi Ngọc Chân 

    Ý gọi duyên mà nhạc gửi yêu 
    Nét thơ đề biếc lá buông điều 
    Phải chăng Thần Nữ làm mưa gió 
    Nhẹ gót về xây giấc mộng chiều 

    Ơi hỡi!... non Vu sụp bốn tường 
    Canh dài nghe thẫm mấy bờ Tương 
    Ghì trang khuê bút tìm hư ảnh 
    Da nõn Lam Điền ngọc ấm hương.

    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Lá thư ngày trước

    Views:
    Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp 
    Tình mười năm còn lại mấy tờ thư! 
    Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư, 
    Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh 
    Rượu chẳng ấm, mưa hoài, chăn chiếu lạnh, 
    Chút hơi tàn leo lắt ngọn đèn khuya 
    Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê, 
    Gió âm hưởng bay về quanh nệm gối 

    Trong mạch máu, chút gì nghe vướng rối, 
    Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa... 
    Ngón tay run ghì nét chữ phai nhoà, 
    Hỡi năm tháng, hãy đưa đường giấc điệp! 
    Yêu mê thế! để mang sầu trọn kiếp! 
    Tình mười năm còn lại chút này đây. 
    Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay 
    Còn e ấp, thuở duyên vừa mới bén. 

    Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn? 
    Lần đầu tiên ai dám ký: Em anh? 
    Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh, 
    Lòng tự thú giữa khi tìm chốn nấp. 
    Mươi hàng chữ đơn sơ, ồ ngượng  ngập! 
    E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ! 
    Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ, 
    Tình hé nụ hừng thơm trong nếp giấy ... 

    Ôi thân mến! Nhắc làm chi thuở ấy! 
    Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn... 
    Khóc chia lìa, ai níu gọi than van? 
    Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối. 
    Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối, 
    Mưa, mưa hoài! Rượu chẳng ấm, lòng đau. 
    Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau? 
    Vàng son có thay màu đôi mắt biếc! 

    Tình đã rời đi, riêng mình tưởng biếc, 
    Thôi rồi, đậy: chiều xuống giấc mơ xưa 
    Lá lá rơi, nằm bệnh mấy tuần thưa, 
    Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ 
    Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở, 
    áo xiêm nào rực rỡ, ngựa xe ai? 
    Đây mưa bay, mờ chậm bước đêm dài, 
    Đêm bất tận, đêm liền đêm kế tiếp... 

    Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp 
    Tình mười năm còn lại chút này thôi, 
    Lá thư xưa màu mực úa phai rồi, 
    Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó.

    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Lửa từ bi

    Views:
    Kính dâng lên
    BỒ-TÁT QUẢNG-ĐỨC

    Lửa! Lửa cháy ngất Tòa Sen!
    Tám chín phương nhục thể trần tâm
    hiện thành Thơ, quỳ cả xuống.
    Hai Vầng Sáng rưng rưng
    Đông Tây nhoà lệ ngọc
    Chắp tay đón một Mặt Trời Mới Mọc,
    Ánh Đạo Vàng phơi phới
    đang bừng lên, dâng lên...

    Ôi, đích thực hôm nay Trời có Mặt!
    Giờ là giờ Hoàng-Đạo nguy nga.
    Muôn vạn khối sân-si vừa mở mắt
    Nhìn nhau: tình huynh-đệ bao la.
    Nam mô ĐỨC PHẬT DI ĐÀ
    Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay?

    Thương chúng sinh trầm luân bể khổ,
    NGƯỜI rẽ phăng đêm tối đất dày
    Bước ra, ngồi nhập định, hướng về Tây
    Gọi hết LỬA vào xương da bỏ ngỏ
    PHẬT-PHÁP chẳng rời tay...
    Sáu ngả luân hồi đâu đó
    Mang mang cùng nín thở
    Tiếng nấc lên ngừng nhịp Bánh Xe Quay.
    Không khí vặn mình theo
    khóc oà lên nổi gió
    NGƯỜI siêu thăng...
    giông bão lắng từ đây.
    Bóng NGƯỜI vượt chín tầng mây
    Nhân gian mát rợi bóng cây Bồ-Đề.

    Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc!
    Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi!
    Chỗ NGƯỜI ngồi: một thiên thu tuyệt tác
    Trong vô-hình sáng chói nét TỪ-BI .

    Rồi đây, rồi mai sau, còn chi ?
    Ngọc đá cũng thành tro
    lụa tre dần mục nát
    Với Thời-Gian lê vết máu qua đi.
    Còn mãi chứ! còn TRÁI TIM BỒ TÁT
    Gội hào quang xuống tận ngục A-tỳ.

    Ôi  ngọn LỬA huyền vi!
    Thế giới ba nghìn phút giây ngơ ngác
    Từ cõi Vô-Minh
    Hướng về Cực-Lạc.
    Vần điệu của thi-nhân chỉ còn là rơm rác
    và chỉ nguyện được là rơm rác
    Thơ cháy lên theo với lời Kinh;
    Tụng cho nhân loại hoà bình
    Trước sau bền vững tình huynh-đệ này.

    Thổn thức nghe lòng Trái Đất
    Mong thành Quả Phúc về Cây.
    Nam-mô THÍCH CA MẦU NI PHẬT
    Đồng loại chúng con
    nắm tay nhau tràn nước mắt
    tình thương hiện Tháp Chín Tầng xây.

    (Khởi viết từ ngày 11-6-63 xong ngày 15-7-63 tại SAIGON) 

    Bài thơ này đã được Hà Lan Phương và Nguyễn Hải phổ nhạc.


    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Gọi lòng kiêu

    Views:
    Tự nhủ sống là quên, anh vẫn muốn 
    Đem tháng ngày khâu kín vết chia ly 
    Nhưng mỗi phút Thời-gian đưa thép nhọn 
    Máu thầm rơi mỗi phút đáy tim si. 

    Anh cũng muốn thiêu hồn trong lửa đỏ 
    Lượm tàn tro vang bóng gửi xa đem 
    Nhưng mỗi lúc buông tay liều mặc gió 
    Anh nhớ ngày thơ mộng sống bên em. 

    Anh lại muốn đằm trong đời trác táng 
    Giữa mê ly đầy xác thịt kiêu sa 
    Nhưng mỗi lúc đêm tan trời hửng sáng 
    Anh khóc mùa trinh bạch sớm tiêu ma. 

    Nên anh đến xin em lời hắt hủi 
    Để chiều nay khi gió gọi trăng lên 
    Anh sẽ với rừng khuya san nỗi tủi 
    Gọi lòng kiêu mau tới giúp anh quên.

    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Giây phút ngỡ ngàng

    Views:
    Làm sao tôi nhận ra cô bé ngồi kia!
    Chiếc én đình Vương Tạ
    Giữa Sài Gòn Sáu Tư
                         nắng phai mùa đố lá
    Hoàng hôn dài lê thê...
    Lời giới thiệu dài hơn cả hoàng hôn:
                                        "người mới xa về..."
    Tôi sững sờ, gượng cười...
    Hết thẩy đều xa lạ
    Buổi họp nào đây? Có phải đường lên
                                Sacré-Coeur hoa vàng tượng đá?
    Người về!...
               tôi nhắc lại tên
    Dư âm đầy mạch máu vang rền!

    Thế ra đây là Huyền... tôi quen
    Trong lòng một chuyến đi
    Mở mặt đô kỳ ánh sáng Paris?
    Trong một chuyến đi
    Mà sông Seine cùng tháp Eiffel
    Mỗi xế trăng thu còn nhắc nhở thầm thì

    Sao có chuyện hoang đường thế được?
    Nước da thuỳ mị kia...
    Gò má bình yên này...
    Và mái tóc... Ôi tội tình cho mây!
    Là Huyền ư? Huyền của "Lang thang"?
    ... Lạ nhỉ!
    Càng phi lý nữa là...
    Nhất là...
    Chiếc áo lụa phấn hồng ngoan, hiền, thướt tha
    Hỡi áo đẹp "cô dâu bé bỏng"
    Ngươi thẹn thùng chăng nếp hải hà?

    Ôi, một tảng màu từ đâu lạc lõng
    Về bức tranh đằm duyên Bích Câu?
    Bức tranh tôi đã thuộc lòng
    Đến từng sắc điệu
    Từng gợn bất ngờ trên nét thẳng đường cong!

    Hay là... một trong muôn nghìn vũ trụ song song
    Với trần gian này
                       từ lâu sương mờ khói loãng
    Đột nhiên vừa đây
                       cắt lầm vào một khoảng?
    Trời ơi bức hoạ sơ nguyên!
    Đâu chiều-ánh-sáng đêm hoa nguyền?

    Tôi bước lên...
                      như người máy...
                                          bước lên...
    Đồng thời giọng "cô bé ngồi kia"
                          - người mới xa về -
                                          cũng trầm trầm rung lên
    Tôi nín thở
                  chiếc đồng hồ đeo tay cuồng loạn đập
    Kìa: những con đường, dọc, ngang
    Từ môi nàng vút ra, thẳng tắp!
    Chúng giao nhau, kề nhau,
                             lìa xa, rồi lại gặp...
    Đây rồi, Huyền của "Lang thang"!
    Ngược xuôi bờ đá chân cầu Neuf
    Trăng vỡ đầu sông... hẳn nhớ Hoàng?

    Đâu đó nước dâng...
                         tôi giật mình, hụt bước
    Vũ trụ quanh tôi bỗng thu hồi kích thước
    Cả ba chiều tái lập
                         à, đây phòng họp...
                                                người quen!...
    Nửa chớp mắt ngờ cung đàn lỗi nhịp
    Bài thơ sai niêm
    Nhưng ai đã giùm tôi xoá phăng?
    Vết thương mở ra
                      - may thay -
                                    vừa đóng kịp

    Tôi cười...
                 không gượng nữa!
                                    ... tiến lên
    Bàn tay siết chặt vọng tên: Huyền!

    Saigon, 1964


    Tác giả: Vũ Hoàng Chương

    Giấc mơ tái tạo (phần 1)

    Views:
    Lòng vẫn tơi bời ngọn lửa thiêu 
    Nhớ thương khoảnh khắc mơ Thần Nữ 
    Thương chuyện mười năm đợi Át Kiều 
    Bóng lá xanh om hờn gã Mục 
    Cửa hầu sâu thẳm hận chàng Tiêu 
    Không gian thôi đã ba chiều khép 
    Thì đốt tâm tư mở một chiều 

    Mở một chiều riêng để tới nhau 
    Tình ta trời bể vẫn cao sâu 
    Rơi vào khoảnh khắc vòng ta cũ 
    Dựng lại mười năm giấc mộng đầu 
    Anh bảo: Anh còn thương nhớ mãi 
    Em rằng: Em có đổi thay đâu 
    Kề vai anh khóc và em khóc 
    Lệ nhuốm thời gian chợt ngả màu 

    Thời gian đã ngả tím màu xưa 
    Hương cũ bay về lại ngát đưa 
    Anh hỏi: Em nguôi lòng giận chứ 
    Em cười: Anh dịu vết thương chưa 
    Mơ còn tiếc giấc mơ càng đẹp 
    Sống chẳng đền nhau sống cũng thừa 
    Lời nói sao mà yêu thế nhỉ 
    Đá vàng không đổ với mây mưa 

    Ôi! -- nhắc làm chi hẹn đá vàng 
    Ai xưa, ai thiếp với ai chàng 
    Mê say một thuở tình thơ ấu 
    Lạnh lẽo mười năm nghĩa cũ càng 
    Hận ấy đầu sông hờn cuối bến 
    Trăng nào viện sách gió lầu trang 
    Tay cầm tay chợt tuôn giòng lệ 
    Ai dựng quan hà giữa tấc gang 

    Ai xui gang tấc bỗng quan hà 
    Tội nghiệp cho tình của chúng ta 
    Còn vết hôn xưa nồng khóe miệng 
    Vẫn mùi hương cũ nức làn da 
    Em ơi -- đến phút này sao nỡ... 
    Anh ạ -- ngay khi ấy chẳng thà... 
    Món nợ tình chung đòi lại khất 
    Đành ư trọn kiếp nợ nhau mà... 

    Trọn kiếp ta đành nợ mãi nhau 
    Sông đi dằng dặc núi ôm sầu 
    Nắng tan thôi đã tan hồn bướm 
    Mưa tạnh không hề tạnh giọt châu 
    Xuân hết, buồn theo cùng tiếng quốc 
    Thu vào, ghen cả với duyên Ngâu 
    Mười năm... ai biết lòng anh khổ 
    Ai biết? Nào ai có biết đâu 

    Ai biết gì đâu... Một cuộc đời 
    Nhớ thương hờn giận chẳng hề nguôi 
    Chẳng thương xuân sớm phai màu tóc 
    Chẳng nhớ mình đang sống kiếp người 
    Chẳng đắp cũng non hờn chót vót 
    Chẳng dâng mà biển hận đầy vơi 
    Hỏi chi sự nghiệp cùng thân thế 
    Sông núi -- kìa xem -- đã lở bồi 

    Núi lở sông bồi lệ chứa chan 
    Tuyền đài riêng một khối chưa tan 
    Ngược về quá khứ tìm hư ảnh 
    Ném lại trần duyên trả thế gian 
    Xác bướm mơ gì xuân ủ nóng 
    Hồn mai phó mặc lửa thiêu tàn 
    Cây nào xanh nữa từ hoa vắng 
    Nhầu trái tim rồi -- héo lá gan 

    Đời anh nhầu héo trót mười năm 
    Còn lại thiên thu nhớ ruột tằm 
    Sống gượng ra chi từ mấy độ 
    Ngày tàn thôi cũng chả bao lăm 
    Thương mùa xưa chỉ xuân còn khóa 
    Hẹn kiếp sau ư nguyệt lại rằm 
    Chẳng thể có mây ngoài đỉnh Giáp 
    Mòn con mắt đợi vẫn đăm đăm 

    Mười năm đợi mãi đến bây giờ 
    Em mới về mơ nối giấc mơ 
    Hai ngả núi sông còn tưởng tiếc 
    Một trời hoa bướm lại say sưa 
    Riêng gì đêm cũ trăng soi mộng 
    Vẫn có ngày nay gấm dệt thơ 
    Em nhé!... chiều anh, gần chút nữa 
    Cho anh tìm thấy chính em xưa 

    Ớ, chính em mà! Tất cả em 
    Đã về... Ôi trận gió nào đem 
    Mười phần xuân chẳng hao gầy chút 
    Cặp sóng thu càng đắm đuối thêm 
    Gò má băng sương chưa vẩn gợn 
    Làn môi đài các vẫn êm đềm 
    Hỡi ơi, giữa ngón tay ngà ấy 
    Tan nát rồi chăng một trái tim 

    Ai biết mười năm lửa tắt rồi 
    Còn phen lại cháy giấc chung đôi 
    Dìu nhau thể chất tan vào mộng 
    Chấp cánh Thiên Đường trở lại ngôi 
    Một thuở hương trinh nồng đượm má 
    Nghìn thu quả cấm ngọt ngào môi 
    Nỡ đâu -- tình đã si dường ấy -- 
    Duyên chẳng đền ư nợ chẳng đòi 

    Đòi duyên trả tóc nợ đền tơ 
    Cho xứng cho cân thuở đợi chờ 
    Duyên trả xuốt muôn đời chửa chắc 
    Nợ đền trong một tiếng bao giờ 
    Vàng phai tục phố gương còn tỏ 
    Đá nát đào nguyên bụi chẳng mờ 
    Rằng nhớ rằng yêu cùng thổn thức 
    Hương nguyền lại đượm Mái Tây xưa 

    Mái Tây trót để lạnh hương nguyền 
    Trả kiếp nào vơi được nợ duyên 
    Càng giận càng yêu còn mãi nhớ 
    Lòng đây lòng đấy chẳng hề quên 
    Dễ đâu tình gửi vào thiên hạ 
    Những tưởng hờn mang xuống cửu tuyền 
    Này lối đi về cây cỏ vẫn 
    Nhắc rằng: "Xưa đã có đôi uyên..." 

    Đôi lứa uyên ương một thuở nào 
    Đi về say đắm biết là bao 
    Tóc vương mùi lá soan thơm phức 
    Má sánh màu hoa phượng ửng đào 
    Nhịp gót cuồng si hoa rún rẩy 
    Ghẹo lòng trinh bạch lá xôn xao 
    Cả hai cùng... thẹn ơi là thẹn 
    Mong mỏi thư mà chẳng dám trao 

    Thư viết nào ai dám viết gì 
    Xưng tên còn ngượng chết người đi 
    Nở theo mỗi nét mùi hương lạ 
    Cháy khắp từng trang ngọn lửa si 
    Rằng: đã tin xuân vào lớp học 
    Rằng: chưa nắng hạ nhắc mùa thi 
    Nhớ thương chẳng nói mà thương nhớ 
    Trời hỡi! Cần chi phải nói chi 

    Một lời không ngỏ nhớ thương đâu 
    Mà giận mà ghen lặng lẽ sầu 
    Lắm buổi Anh ghen từng đến khóc 
    Một ngày Em giận quá chừng lâu 
    Ghen bàn tay gió lùa trong tóc 
    Giận bước chân mây dạo trước lầu 
    Em giận Anh ghen là thế đấy 
    Yêu nhau là thế, khổ vì nhau 

    Anh ghen nhiều thế đấy Em ơi 
    Lại đến Em ghen mới chết người 
    Sao được say nghe bài hát ngọt 
    Sao đành mải ngắm sắc hoa tươi 
    Sao còn khen kẻ trong tranh đẹp 
    Sao dám nhìn ai giữa phố cười 
    Tệ nhất Cung Hằng -- Em đã cấm 
    Mà Anh vẫn cứ mộng lên chơi 

    Anh đắm mê hoài mộng với thơ 
    Em can chẳng được, cứ làm ngơ 
    So bằng lựa trắc mươi vần hão 
    Gạn đục khơi trong mấy điệu hờ 
    Vụng tính cho nên từ dạo ấy... 
    Nghe Em đâu đến nỗi bây giờ... 
    Mười năm... Càng nghĩ thôi càng giận 
    Càng giận càng thương cho giấc mơ 

    Hay đâu thương giận bỗng tan tành 
    Trong một lời: Em vẫn của Anh 
    Trận bão khôn ngăn giòng lá thắm 
    Con thuyền lại buộc khóe thu xanh 
    Phó cho hiện kiếp xuôi đường thẳng 
    Mà đẩy Thời Gian ngược khúc quanh 
    Ta rẽ sang giòng năm thángkhác 
    Cùng nhau tái tạo giấc mơ tình.

    Tác giả: Vũ Hoàng Chương
    BACK TO TOP