Cảm nhận tư duy & Tổng hợp kiến thức
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Sanh tử đường đời đôi ngã chia ly?


Sanh và tử là hai từ khác biệt nhau. Sanh: thường chỉ về một sự sống tái sinh, khởi đầu cho giai thời của muôn loài và tạo vật. Tử: thường chỉ về sự kết thúc, đoạn tuyệt. Tuy có vẽ khác nhau, nhưng thời điễm sanh và tử quyết liệt đều được ẩn về trong một nhất cử nhất động. Người nói: đó là hơi thở, nhưng tôi thì nói khác. Điều gì vậy, các bạn có biết không, bởi phải nói là ẩn vì đó chính là hạt máu trong chính cơ thể của tự thân đó các bạn ạ. Muôn loài và tạo vật đều có nguồn nuôi dưỡng và huấn chuyển trên chính nó, cũng là để có sanh, có tử. Tất cả cũng từ đó mà ra. Đó chính là cái duyên sống giữa đời thường.

Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương có viết:
Khi đức Phật còn tại thế, Ngài có đặt một câu hỏi cho một vị Sa môn là: "Tuổi thọ của con người dài trong bao lâu?" và vị Sa môn đã trả lời là: "Chỉ dài bằng một hơi thở". Đức Phật nói: "Đúng vậy. Ông là người hiểu đạo"
(Trích trong Tinhxangocson.com)
Trong chương 38: Mạng sống con người chỉ trong một hơi thở
Một hơi thở trút ra mà không hít vào, thì đã trở thành thiên cổ. Đời hiện tại và đời sau chỉ cách nhau trong sát na nhỏ nhất. Hiểu được như thế mới đích thực nắm vững nguyên lý vô thường của hữu thể con người.
(Trích trong Daophatngaynay.com)

Sinh mạng chỉ dài trong một hơi thở, chỉ tính toán trong bằng một hơi thở? Thế thì hơi thở nầy có từ khi nào và kết thúc khi nào...Liệu chỉ tính toan chỉ bằng một cảm nhận được hay chăng? Há hồ chi đến những sinh linh bé nhỏ và tạo vật thì phải toan liệu ra sao mới biết được là một sinh mạng còn đang hiện hữu?

Mình, tự thân không thể tự phán quyết được sự hiện hữu nầy như một cảm tính hay cảm nhận...há có phải cũng cần đến sự chu tất kỹ lưỡng, một thời khắc khách quan hiện thực để tránh điều ngộ nhận. Sự sống như một ý nghĩa hiện hữu, cái thấy ở đây là phải thấy cái điều hiện hữu mà chí ít gì chăng nữa cũng cần phải có hình hài của nó trong một đời tìm nhau. 

Một bào thai phát triển là từ giọt máu của cha mẹ, và...khi kết thúc có nghĩa là tất cả hạt máu đều ngưng tụ lại, chẳng còn hình hài. Và trong chính hạt máu của bạn cũng không phải là không tồn tại những vi khuẩn vi sinh tốt, có ích trong cuộc đời sinh trưởng của chúng. Vậy chẳng phải là không có kỳ tích gì từ trong chí ít những hình tướng hiện hữu nầy hay sao? Vô thường mà, chẳng phải là đơn giản trong lý lẽ một hơi thở, thế cho nên triết lý không nhặt, hiểu không thấu tới, thì cái duyên cũng khó mà thấy hết được. Như một cơn gió thoảng, như một cảm giác nhẹ nhàng...hơi thở là thế nhưng cốt nhục, máu huyết lại là chuyện khó nhìn, chẳng thấy được. Thật giả, hư thật...sao chỉ cân phân chính bằng hơi thở được, thì lý lẽ vô thường chẳng thể vi diệu hơn. 

Hiện hữu trong lý lẽ vô thường cần phải đến mức tinh vi, tinh tế hơn. Thế giới tự tâm của con người không thể chỉ đơn thuần phụ thuộc vào cảm nhận trên thể xác. 

Vài lời ngõ ý chia sẽ cùng bè bạn. Chuyện thay đổi hay chăng, e chỉ có vài lời cũng chưa đũ để thay đổi được, còn tùy thuộc nhiều vào cái duyên gặp gỡ đời nay đó các bạn.

Người viết: Nguyễn Đạt Khánh

Share:

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Nói gì để cho vui và để sống ở đời

Tựa đề bài viết nghe có vẽ buồn thãm quá hả các bạn. Sự thật phải sống bởi vì tình thương và niềm tin là một mãnh lực vực dậy lẽ đời. Nói điều ở trong Ta, chỉ mỗi một chữ mà khó khăn vô tận, Người nói, ta nghe, nhưng ta nói thì người lại không nghe. Các bạn có biết điều gì trong câu nói nầy không? Giữa hai vế như một trời một vực, nghe như chỉ trong một cách nhìn nhưng ý tứ là có khác nhau đó. Nói một cách nói nôm na mà hiếm ai rõ được nghĩa ăn nói nầy, bỡi chuyện thực hư hư thực trong một đời người diễn ra còn hơn cái nháy mắt. 
Cuộc đời như một dòng sông, nhìn tổng thể có điều sâu lắng, hay hay, tuyệt vời, thơ mộng. Nhưng nhìn rõ ràng thì khi bễ lặng, lúc sóng trào...chẳng khi nào yên ả...Sông càng lớn thì sự thật càng rõ ràng hiển nhiên, đời càng dài thì hương vị cũng không ngừng tăng trưởng. 
Mình nhớ có một bài ca, kể ra cũng thấy hay về ngữ nghĩa, ý từ. Tìm lại bài hát nầy, mới nhớ, bởi đã từng nghe nhiều, lâu rồi mà vẫn không nhớ nổi tựa đề của nó. Bài Đêm nguyện cầu, trong đó có đoạn khởi đầu: 

Hãy lắng tiếng nói vang trong tâm hồn mình người ơi 
Con tim chân chính không bao giờ biết đến nói dối 
Tôi đi chinh chiến bao năm trường miệt mài 
Và hồn tôi mang vết thương vết thương trần ai 

.....................
Mình chẳng có ý định phân tích lời của bài hát, cũng vì một thoáng qua mà nhớ lại.
Vậy, tâm hồn người có điều chi trong đó? Như một thế giới tự tâm, như một bản thể tồn tại hiện hữu mà hình hài của nó là chính cuộc đời ta đó. Nó như một trí tuệ soi sáng, một ngọn đuốc dẫn đường chỉ lối. Tâm hồn người, cũng có cung bậc, cũng có đũ mọi thứ sắc màu, hương vị...và cũng có đũ mọi thứ cái trong cảm nhận thích và không thích mà thôi. Điều mà mình nói: Sự cảm nhận nầy: có nên nhìn vào tấm thân của mình hay không? Bỡi vì tấm thân mình mà dễ phát sinh điều ngộ nhận, để rồi sẽ có ứng xử sai phạm trong từng cử chỉ khúc chiết.
Tâm hồn người, đừng để thân xác của chính mình lay động hay ngữ cảnh lôi kéo, giục giã. Cũng chính là ta tự kiên cang cho ta đó. Thân mình là của chính mình, là hình hài của chính mình...chuyện phải giữ gìn sinh mạng hiện hữu đâu phải là một nghịch lý. Ta yêu thương vấn đề nầy, yêu thương những ngữ nghĩa ý tứ nầy, cũng chính là yêu thương tâm hồn người của chính ta đó.
Một điều nghịch lý trong tâm hồn người, trong thế giới tự tâm: là chuyện chỉ biết thương cái tôi, chỉ nhìn những cảm nhận một cách quá mau chóng, chỉ biết hơn thua quyết liệt, ráo máng cạn tàu.
Có một cái hay, đừng nói là bạn không nên hay không được nhìn tới nhìn lui để nhẫn mà xem xét vấn đề cho thật tường tận mà quyết đoán. Cũng có một cái hay là: một khi bạn đã nhìn điều gì đó rồi một cách chắc ăn, chắc chắn, thì dứt khoát, bạn sẽ không còn được sám hối, ăn năn. Và ...tuyệt đối không được để cho bất cứ một thứ gì khác lay động.
Hoàn toàn không có một điều chi nghịch lý ở chốn nầy, cũng bỡi những nghịch lý đó nằm ở trong ngay chính: Tâm hồn của bạn.
Người bão ta buông bỏ đi tất cả, xin các bạn đừng vội nghe cũng bỡi thế thôi: một chữ tình.

Người viết: Nguyễn Đạt Khánh
Share:

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Một sự ngẫu nhiên về cái Ta trong tôi

Cafe Dĩ Vãng - Khu chợ Đại Quang
Scarsdale Boulevard, Houston, TX

Chuyện là như thế nầy:
Hôm đó là ngày tôi đi làm cùng với anh em nên phải ghé lại ăn sáng ở một quán cà phê nhạc. Đó là ngày chủ nhật nên cuối tuần quán xá đông lắm, họ đến cà phê cũng có, nhậu nhẹt cũng có, chơi Games cũng có, hầu như tất cả đều quen nhau cả rồi. Ở cái xứ sở nầy, người Việt mình tụ tập nhau sau cả tuần  làm việc như đã trở thành một thói quen, với cách ăn nói, chào hỏi, cư xử hầu như đã thuộc nằm lòng.
"Đi từ từ đó..."
"nó phải đi như vậy."
"Đi từ từ đó" - là lời nhắn nhũ của anh bạn với một người bạn hay ra vào cà phê nhưng lại tật nguyền do một căn bệnh thần kinh di chứng.
Còn câu trả lời "nó phải đi như vậy đó" - là từ phía anh bạn có số phần không may đó. Mình chỉ biết cười thầm trong bụng cho cái số phận xui rũi nầy mà thôi. Cái cười thầm nầy không phải là cách đi giật giật của anh bạn tật nguyền, cái cười thầm nầy cũng chẳng phải là điều bộc phát để gây sự hiểu nhầm, để nổi đau thương hay một điều cau có, phẩn nộ trổi lên mà tạo nên sự khó chịu cho người khác. Nó cũng giông giống, na ná như thành ngữ mà ta hay nói về chuyện:" người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm" vậy.
Tâm của mình mĩm cười trong cái ta, thật là mềm mại, thật là ý tứ. Anh bạn trả lời câu nói đó cũng thế, thay vì phải nói: "bệnh nầy thì phải vậy thôi".
Có một sự khác biệt không? Nhiều lắm đó, mà rất tự nhiên, rất dễ mến...và cũng rất đáng yêu, đáng quý nữa. "Nó phải đi như vậy" - Một câu nói tự nhiên vì sao? Bởi chữ  nầy ở ngôi thứ ba, như một hình hài vắng mặt, nhưng lại vô cùng hiện hữu. Trân trọng nó ư ? cũng không. Báng bổ nó ư? cũng không luôn.. Như vậy nó là ai? mà như một sự tình cờ cảm nhận: nghĩ điều tốt thì nó tốt, nghĩ điều xấu thì nó hư. Nó là tùy ở ta đó.
Chuyện đời với bao nhiêu lời lẽ ăn nói thì nhiều lắm. Của cải có thể mất đi được, nhưng người ở trong ta mà không còn, xem như mình đã mất hẳn rồi đó các bạn.
Cái ta nầy như một thứ của cải thầm kín, quý báu. Tìm lấy cái ta, cũng chẳng vội kiếm tìm, nhưng vuột mất cái ta cũng là điều buồn bã. Thiên hạ bao la, đất trời rộng khắp nhưng cái ta nó không hẳn được vậy. Làm hết những điều đã học thì mênh mang, sao thể làm nổi. Biết hết những điều đã tìm, cũng khó gọi là biết hết được. Ta - chỉ một chữ gõn lọn, không hình bóng, không phân lượng...vậy mà thăng hoa, cả đời ăn ở.
Vậy, ta là gì vậy? Đó chính là thời khắc cảm nhận mà mình ưng ý, không hề sai lệch, không hề nuối tiếc.

Khánh Nguyễn.
Share:

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

Luận chuyện: Kiến tha lâu cũng đầy tổ

Trong truyện Cổ tích Việt Nam có sự tích về con kiến, tóm gọn như sau:
Một người nghèo đói vì thất lời hứa với thần linh sau khi đặng hưởng bổng lộc của trời đất, không chịu bố thí, khinh khi người nghèo khổ nên bị hóa thành kiến. Để từ đó phải lam lũ vất vã, kiếm ăn mỗi ngày.
Dụng ý trong câu chuyện nầy như một ngụ ngôn muốn cảnh tỉnh về lòng tham không đáy để loài người từ đó mà tỉnh thức về những thứ của cải có được không tự do mình làm ra.

Tục ngữ Việt Nam có câu: "Kiến tha lâu cũng đầy tổ". 

Thế tại sao, thần linh lại biến anh chàng tham lam đó thành loài kiến ? Cũng bởi vì của cải rơi rớt của thế gian là nhiều vô số kể...và chàng nầy sẽ phải vì tính tham lam mà mỗi ngày phải đi tới đi lui lượm lặt, tha mồi về tổ ấm. 

Chắc có lẽ vì thế mới có câu tục ngữ lưu truyền, sử sách khắc ghi.

Chuyện trời đất, luận điều thuận nghịch như một sắp đặt an bài, hóa giải cân phân. Nó trở thành một điều chi đó rất là phổ quát, truyền tụng nơi chốn nhân gian.

Thân phận con kiến, ít ai nói đến bởi nó ngay từ trong truyện cổ tích, nó đã không danh không tánh, chẳng ai biết anh chàng đó là ai. Thế nên từ vọng tâm đó mà kết tụ hình tướng ở một thành ngữ mà ta đã quen gọi là tục ngữ ở đời thường.

"Kiến tha lâu cũng đầy tổ" đành rằng đó là chuyện hiển nhiên, như một thói quen cần cù, chăm bẫm, siêng năng cũng giống như câu tục ngữ:" Có công mài sắt, có ngày nên kim". Mấy người hiểu được điều kỳ lạ nầy trong thế gian như một kiếp số phải đành cam chịu.

Một cách ví von rất hình tượng, nhưng con kiến vì cái gì mà phải thế, thì con người như chúng ta: số phận há có phải là bèo dạt mây trôi hay sao? Người đời có nhiều dụng ý mỗi khác, gặp thời phải thế hay gặp thế phải thời, âu cũng là một vận mệnh đẩy đưa, biết sao cho cùng tận - một khi cuộc đời quả là ngắn ngũi, qua mau.

Có những cách nhìn thật chân mà ta thường có được:

- Bạn nhìn bạn như một con kiến để chịu kiếp số rũi may?
- Bạn nhìn bạn như một con kiến để thâu tóm tất cả mọi thứ của cải, thức ăn...về tổ của bạn?
- Bạn thừa nhận mình là một con kiến để siêng năng, chăm bẫm mỗi ngày?
- Bạn nhìn nhận mình là một con kiến, để sống kiếp đời ngắn ngũi mong manh?
- Bạn thừa nhận mình một con kiến để sống cuộc sống chan hòa, có vai có vế trong một tình thương, tổ ấm chan hòa?
- Hay bạn phải muốn cho mình hơn thế nữa, chuyện mình từ đâu tới ở trước cái đời con người, không danh không tánh, chẳng cần chi khác ngoài chuyện thế gian đời thường, hữu tình muôn sự.

Đời khi vầy khi khác, sông có lúc nông lúc cạn, tâm tính đổi dời thì đời người cũng sẽ có khác mà không hay. Làm sao bây giờ so với chuyện sao dời, vật đổi, làm sao bây giờ so với chuyện xuống chó, lên voi, buột lòng mà đau đớn tâm cang,
Tâm tánh con người như ta vậy, muốn cao như núi, phải có đất vun bồi. Tâm tánh như ta vậy, muốn cứng như kim cang, phải có người cùng bầu, cùng bạn. Chuyện làm ăn nào cũng thế, tự tâm nào cũng vậy, thật chẳng khác chút nào đâu.

Nguyễn Đạt Khánh 


Share:

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Tấm Chân tình mùa nước nổi năm xưa

Vó đặt ngoài sông
Bước vào đầu tháng 9, đã có tất nhiều bài báo trên mạng Online, cả chuyên nghiệp và không chuyên viết về mãng đề tài mùa lũ ở khu vực miền Tây Nam Bộ. Mùa lũ thường năm đến vào khoảng đầu tháng 9 đến hết tháng 11 âm lịch, chịu sự ảnh hưởng lớn chính từ nguồn Sông Mê Kông từ trên phía biển hồ Cam Pu Chia đỗ về và cả luôn triều cường từ phía biển Đông. Tự 3 năm trở lại đây, thủy văn khí tượng khó bề dự đoán được mực nước lũ tràn về sẽ dâng lên đến đâu ? Vào lúc nào một cách chính xác...từ nhiều nguyên do như: thời tiết El nino, triều cường lũ mặn xâm nhập đồng bằng....khiến cho nét đẹp của mùa lũ năm xưa với bao nhiêu nguồn tài nguyên, thủy hải sản thất thoát..và trở nên như một điều bất bình thường cho cả đồng bằng Nam bộ.
Quê tôi dạo đó, cách nay 17 năm về trước cũng đã từng ăn ở trên những ngày nước lũ mưa nguồn. Thuở đó, cứ mỗi độ tháng 10 là lũ tràn về ngập cả bờ đê, bờ đập. Cứ gần đến tháng 10, nhiều gia đình lo toan đóng vó (hình trên) là một loại lưới được căng trên 4 gọng, túm vào giữa là một cái rọ cá để hứng cá mỗi khi cất vó. Tất nhiên, để đưa chúng ra ngoài sông, trên luồng nước chảy cần phải có cả một dàn cây dùng để trụ và cất càng vó lên xuống. Để cho cá quần tụ vào trong vó lưới, người ta thường phải rãi mồi cho chúng nó ăn. Mồi càng thơm ngon, cá càng ưa thích. Nhiều tay lão luyện chế mồi rất tuyệt như một bão bối gia truyền mà ngay cả khi đứng gần, ta vẫn còn cảm thấy thơm ngon, mùi vị đậm đà tuyệt hão, huống hồ chi là cá.

Cá linh ống mới là nguồn đánh bắt thật sự dồi dào. Cứ mỗi lần thả nhữ mồi và cất vó thì lưới vó trắng cả ra, lăn thăn gom về giữa dưới đáy vó có đến cả vài ký lô. Thân cá linh ống tròn lẵn, béo nút đầy đặn. Vẫy của chúng óng ánh dưới nắng mai ngày mùa trông thích lắm. Nhiều gia đình có thu nhập khá cao và có cả những bữa ăn ngon tuyệt từ những món ăn được chế biến từ chúng như: cá linh ống kho lạt, cá linh ống kho tiêu. lẫu cá linh ống ăn với bông súng, bông điên điển hoặc rau đắng, ngon đến nổi chẳng chê vào đâu được, nhớ hoài theo năm tháng. Càng gần cuối mùa nước, lượng cá đánh bắt được càng ít đi, nhưng cũng không phải là không đủ cho 2 - 3 bữa cơm cho một gia đình 2 -3 miệng ăn. Ngoài cá linh ra, còn có cả cá chép, cá rô, cá he, cá trắm cỏ, cá tra, cá ba sa... trôi dạt về. Những năm đó, quê tôi ăn ở cũng chỉ là một vùng nước nổi, đồng sâu...không được như những vùng ven sông lớn như sông Tiền, sông Hậu. 

Vó cá trên đồng
Đặc sản của chúng còn là món mắm để ăn lâu dài mà chẳng ai không có. Những hộ gia đình có làm vó, lúc nào cũng phải có vài ba hũ muối, dăm ba vại mắm cá trong nhà, để dành ăn trong những mùa tới. Vào nhà mà không có mùi thum thũm, mằn mặn, phãng phất thì dứt khoát sẽ cảm nhận như có cái gì đó thiếu cái ăn cái mặc...đặc biệt là đối với chính mình cũng sẽ không có được những bữa cơm ngon miệng, chân tình với chủ gia.


Thuở dạo đó, nhà tôi - ông anh cũng có một có một cái càng vó. Chuyện đầu tư cho một cây càng chẳng mấy khó vì là cây nhà lá vườn, bạch đàn trồng đầy cả bờ, nhiều cây tới lứa đũ để cất bao nhiêu căn nhà 3 gian, 4 vách đầy đặn. Chỉ bỏ tiền ra đặt mua một bộ lưới cũng chỉ ngoài trăm ngàn trên Thơm Rơm mà thôi. Việc chuẩn bị chẳng mấy khó, chỉ cần thêm  vài ba người tiếp cũng đũ xong một gọng vó. Thế mà đầu vụ chạy lo kiếm tiền để mua cái lưới thật vất vã. Bạn thử nghĩ xem, một giạ lúa lúc đó là bao nhiêu, cũng vào khoảng 20 ngàn đồng/ giạ trong lúc hè thu luôn là mùa vụ lỗ lã, thất bát, chỉ có đến vụ Đông Xuân sau Tết mới là vụ lúa có ăn, có để, có dư có mặc. Chính vì vậy mà việc lo một cây vó để đón cá mùa lũ tràn thật vô cùng hệ trọng, hầu như những nhà chuyện về nghề nầy ai cũng trông mong làm cho đặng được. Thật ra thì chuyện thu hồi đồng vốn cũng chẳng mấy khó, người mua kể cả bạn hàng tới lui thu mua cá đầy ắp hàng ngày đối với những cây vó đặt trúng luồng lạch, thuận mùa xuôi gió. Những mùa như thế năm xưa, cả nhà tôi ăn uống thoãi mái. Rau ghém trên mãnh ruộng nhà thiếu gì, chỉ cần bỏ công ra ruộng một chút cũng có cả thúng rau lang, rau ngỗ, rau đắng hoặc cọng bông súng để ăn. 




Hương lữa trong nhà chính vì thế mà ấm áp, mặn mà trong những ngày lũ lên, một nguồn thu nhập không nhỏ đó các bạn.

Như thế chắc các bạn đã hiểu vì sao mà gia đình tôi, hay nói đúng hơn là cả xóm tôi từ đầu trên đến xóm dưới rất yêu thích cái mùa lũ hàng năm, chẳng những lũ đã trở thành quen thuộc mà nó còn mang đến luôn cả phù sa lẫn bao nguồn thu nhập về tôm cá cho mãnh đất thân thương mà tôi đã từng ăn ở năm xưa. Cứ mỗi mùa lũ tràn về là tôi buộc lòng phải nhớ đến, thật không thể nào quên được


Người viết: Nguyễn Đạt Khánh

Khanhnguyen' s blog

Nhạc nền:
Ca khúc Bài Ca Đất Phương Nam do ca sĩ Phi Nhung thể hiện
Share:

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

Sẽ chẳng còn như những mùa lũ năm xưa?

Trên một bài báo của VnExpress.net số ra ngày Thứ ba, 11/10/2016 | 12:16 GMT+7 với chủ đề: 

"Đặc sản miền Tây khan hiếm vì lũ không về" 


tôi cảm nhận thấy có một điều thất thường, khác biệt so với nhiều năm trước đây về chuyện "nước lũ mưa nguồn", thường bất luận ai cũng xem đó là chuyện bình thường cả, nếu như ít để ý đến chúng.
Chúng ta hãy đọc một trích đoạn sau đây để biết tình hình trong những ngày lẽ ra là "mùa nước nổi":


"Trên cánh đồng xã lũ Thường Thới Hậu A, huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp mực nước thấp, tôm cá không nhiều nên chỉ có vài người đánh bắt, khác với không khí tấp nập mấy năm lũ đẹp.  
Chuyên gia Lê Thị Xuân Lan cho biết, trong những ngày đầu tháng 10, mực nước có dâng cao lên đôi chút là do ảnh hưởng của triều cường kết hợp với những trận mưa gần đây ở khu vực Tây Nguyên và Nam Lào. Triều cường đang rút nên mực nước ở đầu nguồn sông Tiền và sông Hậu cũng giảm dần. Cuối tuần này đến giữa tuần tới, sẽ có đợt triều cường mới, cộng với nước từ thượng nguồn về muộn làm mực nước đầu nguồn nhích lên và đạt đỉnh mùa nước nổi ở mức 3,2 m tại Tân Châu.".



Đó là năm nay, còn năm trước thì sao?

Tôi vội đi ngược thời gian kiếm tìm trên mạng ở một bài báo Xã luận số ra ngày 06/10/2015 có nhan đề:

Làm ăn mùa nước nổi: Thất thu vì lũ nhỏ!

"Theo trung tâm dự báo khí tượng thủy văn tỉnh An Giang, đến ngày 4/10, mực nước cao nhất ngày tại Tân Châu chỉ đạt mức 2,275m; tại Châu Đốc đạt mức 2,03m; thấp hơn cùng kỳ nhiều năm từ 1,37-1,44m. Theo dự báo của đơn vị này, mực nước đến ngày 8/10 tại Tân Châu cao nhất chỉ đạt 2,02; tại Châu Đốc 1,77m. Những ngày tới mực nước khu vực đầu nguồn sông Cửu Long, khu vực hạ nguồn xuống theo triều và sẽ lên lại vào ngày cuối. Khu vực nội đồng Tứ giác Long Xuyên mực nước ít biến đổi.




Do lũ nhỏ nên tại TP. Cần Thơ, nhiều cánh đồng vẫn còn trơ gạ như thế này."

Trước một năm, ở tờ báo baoangiang.com số ra ngày 06/11/2014 với nhan đề:

"Kỳ lạ mùa lũ năm nay" 


"Thống kê lại mực nước do Trung tâm Khí tượng thủy văn An Giang cung cấp, mới thấy nỗi lo của lão nông này là có cơ sở. Ngày 13-8 (18-7 âm lịch), mực nước thực đo trên sông Tiền tại Tân Châu đạt 3,96m (cao hơn 1,07m so cùng kỳ năm 2013), cách báo động (BĐ) II chỉ 4cm; trên sông Hậu tại Châu Đốc là 3,16m (vượt BĐ I là 0,16m), tại Long Xuyên 2,4m (vượt 0,2m so BĐ II); trên kênh Vĩnh Tế tại Xuân Tô đạt 2,74m (cao hơn 1,31m so cùng kỳ)… Tuy nhiên, đến ngày 28-8 (4-8 âm lịch), mực nước tại Tân Châu xuống còn 3,09m, Châu Đốc 2,73m, Long Xuyên 1,97m, còn Xuân Tô vẫn giữ mức 2,73m. Dự báo ngày 18-9 (25-8 âm lịch), mực nước tại Tân Châu ở mức 3,17m, Châu Đốc 2,74m, Xuân Tô 2,71m. Riêng tại Long Xuyên, mực nước đã đạt đỉnh ở mức 2,25m vào ngày 11-9 và đang xuống dần. Nhìn chung, thời điểm này, mực nước đầu nguồn sông Cửu Long ít biến đổi cũng là một dấu hiệu không bình thường. Trong khi đó, mực nước khu vực nội đồng Tứ giác Long Xuyên vẫn tiếp tục lên chậm, hầu hết các điểm đều cao hơn cùng kỳ."

Như vậy, nội trong 3 năm trở về sau nầy điễm và đỉnh lũ có giãm đi và có nhiều chuyện khó dự đoán trước được. Một kinh nghiệm mà người dân ở khu vực Đồng Bằng Sông Cữu Long ở hàng thế kỹ nay đã đúc kết: lũ về thường ở vào cuối tháng 7 đến hết tháng 10 âm lịch hàng năm như đã trở thành một thói quen nề nếp sinh hoạt, sản xuất. Lũ ở Đồng Bằng Sông Cữu Long từ trên thượng nguồn Sông Mê Kông đỗ về mang cả một nguồn tài nguyên thiên nhiên ưu ái về thủy sản và phù sa mang lại trù phú, dinh dưỡng đầy đặn cho đôi bờ sông nước mênh mang.

Tuy chỉ trong 2 - 3 tháng thôi nhưng đã trở thành một thói quen rồi. Hễ nói đến thói quen, ắt hẳn như một an bài và sắp đặt thì chẳng gì mà không có nét đẹp thuận hòa của nó...và mọi diễn biến có khác thường với tính toan, ắt hẳn phải có sanh điều bất lợi.

Thực sự những ai ít quan tâm đến thế sự thế gian, chắc hẳn sẽ không bao giờ cảm nhận đến những gì đã bị đánh mất. Chuyện là thiên họa hay là nhân họa chẳng phải như một đời người mà phán đoán. Một điều kỳ lạ, cùng kỳ với các trận lũ miền Trung, chẳng khác nào an bài sắp đặt mà mọi người đều xem đó là chuyện bình thường như bao đời nay. Mê Kông với rất nhiều dự án lớn về đập thủy điện để tính toan với thiên nhiên thì miền Trung của ta cũng có nhiều những dự án thủy điện tầm cở nhỏ và vừa, có thua ai đâu, thì chuyện lũ lụt vừa qua ở cùng kỳ với việc xã lũ thủy điện Hố Hô vào giữa tháng 10/2016 liệu có phải chăng cần phải xét xem đó là "thiên họa" hay "nhân họa" ?

Buồn thay cho những mùa nước nổi năm xưa, e chẳng còn như trước nữa...cũng bởi đã là thói quen vậy mà.

Ảnh: Tạp chí nhiếp ảnh Online

Người viết: Nguyễn Đạt Khánh
Tự chuyện: Khanhnguyen' s blog

Share:

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Hàng rong - Xứ sở quê nhà


Ngày hôm nay đi  dạo trên các Web Blog ẩm thực, mình chợt nhớ đến những món ăn hàng rong ở Cần Thơ của hơn chục năm về trước. Cần Thơ với hơn 30 năm ăn ở đời mình quả không phải là ít ỏi trong ký ức, bởi vậy Cần Thơ cũng là quê hương thấm nặng nghĩa tình, cũng là một đề tài mà mình ấp ủ trên Khanhnguyen' s blog.



Nói đến Cần Thơ, người dân tứ xứ ai cũng nhớ đến nhiều chuyện về nó, chỉ mỗi một danh phận thôi mà có nhiều cách gọi khác nhau: người thì nhớ mãi Tây Đô, Phong Dinh trầm mặc, kẽ thì nhớ về Sông Hậu, sông Tiền...nơi xuất nguồn với biết bao nhiêu câu chuyện về khu vực của chín dòng sông, phù sa bồi lấp, trĩu nặng tâm tình, dồi dào thi vị thi ca cuộc đời, với biết bao nhiêu đặc sản mà thiên nhiên ban bố như: thủy hải sản, vườn cây trái bốn mùa hoa quả, ruộng đồng thẳng cánh cò bay, đất lành chim đậu.

Hàng rong Cần Thơ cho những ngày đi rong như vợ chồng tôi ngày ấy, nhất là những lúc về đêm thật tràn đầy ký ức, nghĩa tình. Nói là đi rong, thực chất chính là những lúc muốn cho tâm hồn thư thả, nhẹ nhàng...nên cùng nhau mà bỏ bước chân, cùng nhau mà dong ruỗi. Rong chổ nầy một khắc, ghé chổ kia một thì...cũng là để thưởng lãm những thú vui kỳ lạ về những món ăn rất bình dân, rất thích hợp túi tiền mà cũng dễ chọn lựa khen chê.


Những ngày đó, khu hàng rong có đặc tên tuổi đàng hoàng chỉ có ở Khu Hội chợ Triễn Lãm Quang Trung. Nói là đàng hoàng bởi có bảng hiệu hẳn hoi, nhiều người biết đến. Ở đó bán gì? Đũ thứ cả, từ món ốc luộc chấm nước mắm ớt ngon ơi là ngon, mỗi dĩa có đáng là bao, chỉ một hai ngàn cho một miệng ăn....cho đến những dĩa bánh tầm bì, nước cốt, bánh lọc....rất rẽ tiền mà bất kể những ai, cho dẫu là dân đạp xe ôm, dân ba gác...cũng vẫn có thể ấm bụng sau mỗi đêm về. Khu hội chợ đó, nằm gần khu vực Trung Tâm thương mại Cái Khế và khu giải trí bãi cát Cần Thơ...nên rất tiện cho việc bạn muốn tiếp tục đi mua sắm hay ra bãi cát ngắm dòng sông Hậu với những chuyến phà qua lại ngày đêm, ngắm nhìn dòng chảy với những chuyến tàu đó qua lại ngược xuôi, ánh đèn lấp lóe...

Hàng rong, không chỉ có ở chổ nầy. Bạn có thể rong về khu vực Xô Viết Nghệ Tỉnh chạy dài lên Bến Xe Mới, cũ trước đây. Cặp hai mé bên lề lộ, về đêm đầy ắp những hàng quán, với những món ăn đặc sản của vùng sông nước bán cặp mé lề, nhưng nhớ là chỉ có những chổ bình dân thôi nhé, phải ngồi lúp xúp, ngồi thấp một chút thì giá mới bèo bèo. Cũng dễ lầm lắm, nếu như bạn mà ghé quán nhậu thì hỡi ơi, chỉ có là Rong đối với dân ăn nhậu, có tiền rũng rĩnh, có thu nhập ổn định chứ với cánh nghèo ba lá rách tơm bơm thì chịu chết.



Ở một chổ khác cũng Rong hay lắm, như ở khu vực chợ đêm Bến Ninh Kiều. Loại hình ở đây cũng rất thú vị. Mình thì rất ưa mấy xe cóc ổi ngâm và xe bán khô mực, khô bò nhỏ nhỏ...cứ mỗi lần qua lại chắc hẳn thực khách không khỏi nuốt nước miếng, vì mùi thơm của chúng. Mắm giuốc có mùi mẵn mẳm, ngầy ngậy, thơm lừng..chỉ cần một chút ít miếng cóc, xoài hoặc ổi thôi, quệt nhẹ vào một cái, nhè nhẹ thôi cũng để ngây ngất hồn người rồi. Thèm đến như thế mà họ bán, họ cho mắm giuốc ít quá, muốn thưởng thức thêm phải bỏ tiền mua, phải tự cân phân cái túi tiền với cái mùi vị thanh tao chua, ngọt, mặn...của cuộc đời. Còn mấy chiếc xe khô bò, khô mực, khô nai...thì bạn sẽ chết tiệt với nó bởi mùi thơm lững thơm lừng của gia vị ướp, cứ mỗi lần ánh lửa than hồng cháy ran trên làn gió thoảng. Đố các bạn mà nhịn được ở những lần đi Rong như thế.

Hàng Rong không phải chỉ ở trên bờ đối với vùng sông nước mênh mang ở một khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Cần Thơ nằm cặp bờ Sông Hậu nên vị thế sông ngòi, kênh rạch khá nhiều, thời tiết hai mùa mưa nắng thuận lợi. Chợ nổi Cần Thơ không phải chỉ trên một chiếc phà, mà là cả một sự quần tụ làm ăn mua bán của thương lái và dân dã miệt vườn từ các ngã. Nổi bật nhất cũng là ở khu vực Bến Ninh Kiều, khu vực chợ nổi Cái Răng, Phong Điền...ghe xuồng ra vào nhộn nhịp với đũ thứ loại cây ăn trái của bốn mùa hoa quả, với đũ thứ món ăn uống đặc sản, bình dân của một nền văn hóa ẩm thực truyền thống. Đa số du khách, kể cả người dân địa phương đều biết đến hàng hóa đặc sản phong phú của Chợ nổi Phong Điền - Cần Thơ, nhưng đối với mình, những nơi quần tụ như thế cũng có thể được xem như là một chổ hàng Rong danh nghĩa, cho các vị khách muốn Rong tìm những thứ lạ lẫm.

Chữ Rong ngày nay có nhiều ý tứ, nó không chỉ còn gói gém trong một gánh hàng Rong khi xưa nữa, văn hóa nhịp sống ngày mỗi thay da đổi thịt trên mỗi góc nhìn.

Hàng Rong thật ra rất thú vị, rất hợp túi tiền, rất dễ chọn lựa khẩu vị mà mình thích thú. Rong, không có gì là xấu và văn hóa ẩm thực ngày nay ở quê hương mình có rất nhiều chuyện để ăn nói. Nếu có dịp đến Cần Thơ - quê hương của mình - các bạn cũng đừng quên về đề tài nầy nhé.

Người viết: Nguyễn Đạt Khánh

Khanhnguyen' s blog


Share:

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Cà pháo mắm tôm - Món ăn khoái khẩu quê nhà


Nhiều người ưa thích món cà pháo muối xổi, vì nó rất giòn, nhiều gia vị ngon miệng. Cà đem bổ đôi hay làm tư (nếu trái cà lớn). Cho cà vào tô ngâm với nước  nấu chín, để nguội âm ấm, muối cho cà trắng và dòn, cũng là để khử mùi vị đắng chát. Cách làm cá muối có thể nói đơn giản là dùng nước muối làm chín cà, nhưng để cho cà ngon thì cần phơi qua nắng giúp tạo độ giòn, muốn thơm thì thêm riềng, tỏi, ớt, cần tạo độ ngọt thì nên thêm vài ba thanh mía. 

Bạn có thể tham khảo thêm bài: Cách làm 4 món ngon lạ miệng với cà pháo
Ngâm cà chừng 1 tiếng đồng hồ, xong xả nước cho sạch và đề ráo. Tiếp theo giã ớt, tỏi cho nhuyễn xong trộn với đường, chanh và mắm tôm lên cho đều và vừa ăn. Cà đã chuẩn bị cho vào mắm tôm (vừa trộn xong), cho tất cả đều lên và thấm với nhau là được. Dọn chén cà với canh rau hoặc với thịt ba rọi luộc, ăn với cơm nóng thì thật là tuyệt và đúng điệu quê nhà.

Với cách chế biến, pha trộn cho trái cà thêm thấm đượm cũng còn tùy thuộc vào nhiều thứ, nhất là làm sao phải khử cho được mùi vị đắng chát, làm sao phải cho thật cay nồng, ngọt liệm, thơm lừng. Đúng như người xưa nói:"đóng giầy cho hợp với chân" thì mới ăn chắc, mặc bền được.

Trái cà càng có độ giòn rụm khi ăn, với những sắc màu mùi vị như thế mới bộc tả hết được món ăn dân dã, thanh bần, đạm bạc khi xưa.

Tôi đã có nhiều dịp thưởng thức món ăn nầy một cách chính gốc, chính hiệu của người miền Bắc. Thật là tuyệt vời, với những bữa cơm ngon như thế mãi cho đến bây giờ cũng thể nào quên được. Nghĩ đến là phát thèm.

Hôm nay, tình cờ đọc một bài báo mình chợt nhớ đến, nếu không thì chắc đã quên mất rồi khẩu vị năm xưa. 

Khanhnguyen' s blog


Share:

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Tấm ảnh trắng đen - Manh áo cuộc đời


"và trong chính màn mưa, hai mảng đối lập của cuộc sống cũng hiện lên một cách rõ ràng. Người giàu chạy vội để về với chăn ấm, nệm êm với ly cà phê nóng, ấm. Người nghèo cũng chạy, nhưng chạy vì chén cơm, manh áo cuộc đời...." (Theo Website Btrip.vn)

Tôi bất chợt nhớ đến những ngày xa xưa, thuở còn trẻ nhỏ. Dạo lên 12 đến năm 15 tuổi, lúc đó nhà còn nghèo lắm, chỉ có 3 mẹ con. Tôi là anh hai, lớn nhất trong nhà, lớn hơn đứa em đến 9 tuổi còn lẫm đẫm, lẽo đẽo từng bước chân lên xuống mỗi ngày. Mẹ tôi bệnh nhiều lắm, thân hình gầy gò, mỗi ngày không dưới 2 cử sốt. Sau ngày giải phóng, đâu có nhà mà ở đâu, phải ra ngoài trại gia binh thuê nhà ở, lấy đâu ra tiền trả nhà thuê mướn hàng tháng, lấy đâu ra tiền để tiếp tục ăn học, lấy đâu ra tiền để lo cơm nước hàng ngày, lấy đâu ra tiền lo cho mẹ để mẹ an lòng dưỡng bệnh. Nổi lo với một thằng con trai lớn như tôi dạo đó như một gánh nặng khi mỗi ngày đồ đạc, quần áo, giường tủ, chén bát...cứ mãi theo nhau bán đỗ bán tháo.


Tôi phải lật đật lo toan, theo cùng đám bạn từ cái chuyện đi lượm, móc bọc ny long về giặt phơi cân bán lại, đến nhận cói về bện đan thãm, tướt võ ruột xe cũ để tái chế thành võ xe mới...cuối cùng có một nghề ổn định với cái mâm bán bánh cam và bao quãy bánh mì mỗi sáng sớm. Có gì khó đâu, quãy bánh mì từ 5 giờ sáng, đến 7 giờ hơn về làm một mâm bánh tại lò đến trưa về đi học. Những ngày chủ nhật và các tháng hè thì tha hồ suốt ngày bán buôn, mặc mưa gió, mặc luôn cả những ngày hè nóng bức...


Nhìn trên tấm ảnh trắng đen, rõ là hiện thực với những ký xa vời của thời trai trẻ cơ hàn, khổ cực. Một hàng chữ: manh áo cuộc đời quả là xứng giá với những gì đã trãi mà thương cho những mãnh đời nghiệt ngã áo ôm, khố rách.


Chuyện ngẫm người, nhớ ta - Nghĩ qua, nhớ lại...đó là chuyện bình thường, thế nhưng ngữ cảnh hành xử trong cuộc đời lại hiếm khi có chuyện đi ngược về xuôi, mà sanh điều bất ổn. Cũng trong một cốt cách, nhưng cách nhìn, lối nghĩ như một chiều dài thâm thẫm, một bễ cả mênh mang...Cảm xúc ở mỗi một con người vì thế mà có khác, chẳng ai giống ai trong một tổng thể tự nhiên.

Tấm ảnh trắng đen - manh áo cuộc đời như một giá trị chân tả hiện thực: trong trắng có đen, trong đen có trắng, sự đời lăn lộn, trãi trang, hòa quyện. Vô thường cũng trong đó, như một cuộc đời yêu thương, thế gian kết chặt chẳng rời, chẳng lý lẽ nào mà phá bỏ.



Khanhnguyen' s blog
Share:

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016

Tản mạn đôi điều về vấn đề tâm linh


"Tấm ảnh do Saul Vazquez, một người lái xe tải, chụp hiện trường vụ tai nạn giao thông xảy ra ở bang Kentucky, Mỹ, hôm 12/7.
Trên ảnh có một bóng trắng mờ hình người bay lơ lửng phía trên hai xe cứu thương, khiến nhiều người cho rằng đó là linh hồn đang rời khỏi cơ thể. Vazquez đăng ảnh lên Facebook và đến nay bài đăng có gần 16.000 lượt chia sẻ."
(Theo báo vnExpress.net - số ra Thứ năm, 21/7/2016 | 08:07 GMT+7)
Có một bóng trắng mờ lơ lửng trên không ở hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Facebook

Các bạn có thể xem lại bài báo, đọc trên Blog ở nhiều chương mục về các vấn đề tâm linh, về các vấn đề triết lý khoa học và xã hội, các bạn sẽ thấy có rất nhiều vấn đề phân tích hết sức chặt chẽ về thế giới nhân sinh quan trong sự sống.


Ở một góc nhìn khoa học, hay ở một thế giới tâm linh...thì điều chi bạn cũng cần một góc nhìn tự chủ từ chính bản thân. Thế thì tự chủ bằng định lực của chính bản thân là như thế nào đây? 


Trong bài báo trên, tôi thấy có nhiều Comments thể hiện tiêu chí nhìn nhận của chính mình. Có những lời nhận định mang tính vấn an, như cho rằng chuyện chẳng có gì ồn ào, lo sợ...làm sốt lên trên dư luận, sanh ra nhiều chuyện không hay trong cuộc sống. Có thể còn nhiều chuyện khác hữu ích hơn, mang lại nhiều lợi ích hơn, thiết thực hơn....Có những lời nhận định mang tính cách hết sức là cẩn thận, như phải thử từ nhiều góc độ, cũng bởi tránh sự ngộ nhận không hay, dẫn đến điều vô bổ. 

Ở góc độ tâm linh, cũng có nhiều độc giả comments thiện chí, chẳng hạn:
" ở đâu vắng mặt tri thức thì tưởng tri ( tri thức có đc nhờ " tưởng " mà có) xuất hiện."

" khi thân ngũ uẩn tan rã, thì ko còn sót lại 1 thứ nào, dẫu chỉ như bụi trong kẽ móng tay của như lai"

"Ma hoàn toàn có thật nha các bạn, nhưng ma là loại có tần số sóng yếu nên con người không nhìn thấy được và ma hoàn toàn ko thể liên hệ được với con người. Chỉ có người nào có cùng tần sóng thì mới thấy ma "

Cũng có những độc giả tỏ thái độ dứt khoát, hầu như không thích những thứ gì đó không rõ ràng, cũng bởi chính mình chưa từng có đến một lần thừa nhận.

Thế thì tản mạn có nghĩa là sao? Một vấn đề mà tôi - Khanhnguyen' s blog - chẳng hề muốn bận bịu, nhưng vì đó chính là cuộc sống, là hơi thở...mà bất cứ một ai cũng cần phải nghĩ đến, không phải chỉ vì bức ảnh hay một bài báo ở trên, Khanh Nguyên cũng miễn bàn. Chỉ nhân cơ hội nầy mà viết.

Điều tản mạn về một sanh mạng con người thì nhiều lắm, nhiều vô kể. Tại sao Tôi nói như thế? Bởi tâm linh tâm tánh hay định lực về cách nhìn về sự sanh tồn luôn là một chủ thể hết sức đáng quan tâm. Còn người còn của, phúc báu vô ngần đó các bạn. 

Trong một thế giới khoa học, nói là khoa học - cũng bởi thời đại mà các bạn gọi như thế, nhân loại sinh sống như thế, thì lúc nào chuyện cẩn trọng nhặt nhẽ, nghiêm túc và tuyệt đối chính xác, thì bao giờ cũng là yêu cầu hàng đầu, số 1. Người nói có ma, người nói không có ma...nhưng cuối cùng thì ý chí của con người vẫn luôn tìm kiếm, vẫn luôn luôn lý giải để chứng lý nên một sự thật. Khoa học cũng thế thôi.

Khoa học, nói: "Mọi vật không tự mất đi, mà chúng được chuyển hóa từ dạng nầy sang dạng khác" - Nhưng vật chất và những cái gọi là phi vật chất vẫn còn có ý nghĩa phân định kia mà. Thế giới là mênh mang, phía trước còn là những gì không phải trên đầu của chúng ta, mà còn cả ở dưới lòng đất, vực sâu và biển cả.

Bệnh tật, tai ương...hiễm họa khôn lường, trùng trùng lớp lớp hàng ngày đang diễn ra ở khắp, thật chẳng có một bài toán nào tính toan được...thậm chí phải từ những thãm họa đó để tiếp tục nghiên cứu tìm cách khắc phục, cải tiến...rồi lại tiếp tục. Chính vì thế cái hiểu, cái biết của chúng ta, của nhân loại..nếu muốn sanh tồn lẽ ra phải thêm một điều là sự nhũn nhặn, và ngày càng thận trọng hơn thế nữa đối với những bài toán tính toan hết sức hóc.

Nói: con người có số có mạng. Tất nhiên: đến cả giày dép cũng có số mà. Chính những quá trình nghiên cứu học thuật cha truyền con nối về tướng số, định mệnh...cũng phải là cả một chuỗi dài thời gian hằng hà thiên niên kỹ chứ đâu phải nói giỡn chơi đâu, ấy thế mà cũng vẫn còn có câu: nhân tình thế thái. 

Chuyện con người chết rồi sẽ đi về đâu? Hồn con người sẽ có hình tướng như thế nào? Bình thường ít ai quan tâm, dẫu rằng hàng ngày hay vài ba hôm lại nghe hay thấy nói đến. Tôi chỉ còn cảm nhận và thấy một điều như thế nầy thôi, để cho các bạn luận bàn:

" ở đâu vắng mặt tri thức thì tưởng tri ( tri thức có đc nhờ " tưởng " mà có) xuất hiện."
" khi thân ngũ uẩn tan rã, thì ko còn sót lại 1 thứ nào, dẫu chỉ như bụi trong kẽ móng tay của như lai"

Share:

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Hãy xem mọi thứ như một trật tự


Kết thúc một ngày làm việc, bạn có cảm thấy mệt mõi chăng? Mọi chuyện có thể sẽ không là điều bình thường nếu như không có một sự sắp xếp ngăn nắp, trật tự qui trình của mọi công việc một cách khoa học. Một mình một ngựa, có thể là điều quá đơn giản cho mọi sự nhàn rỗi và mọi lo toan có lẽ sẽ không có nặng nề, vất vã. Tuy nhiên, mọi sự cũng không có đơn giản như bạn nghĩ đâu. Cuộc sống mà, càng có sự sắp xếp khoa học, bạn càng sẽ cảm thấy thoãi mái hơn và mọi người chung quanh mới không vì thế mà bận bịu, tất bật cùng với bạn.
Bạn thử nghĩ xem, mọi chuyện bắt đầu từ khi nào trong một ngày đối với bạn? Đừng nghĩ nó sẽ bắt đầu từ buổi sáng mỡ mắt ra đâu nhé, nó bắt đầu từ lúc bạn cảm nhận về nó, muốn quan tâm đến nó và hoạch định kế hoạch để quan tâm đến nó. Phải nói rằng: ngay từ lúc bạn cảm nhận về nó, thì đừng để cho nó trở nên là một điều khó chịu đối với bạn và gia đình. 
Vậy thì sao nào? Tất nhiên rằng, tất cả phải có kế hoạch tính toán và chuyện làm đó của bạn hay ai đó cùng đồng hành với bạn phải trở nên như một thói quen dễ chịu, không khí hài hòa, mọi thứ tươm tất...thì cuộc sống của bạn sẽ  trở nên hạnh phúc.
Vậy thì bây giờ bạn bắt đầu được chưa nếu bạn đọc bài nầy, có lẽ thời khắc rất quan trọng, chỉ cần bạn phải quan tâm đến những gì chung quanh mà bạn đang làm việc, sinh sống và phải thật sự vô cùng gắn bó với chúng. "Đong đầy thương yêu" luôn luôn muốn tìm ra cho bạn một chìa khóa của cuộc đời một cách hết sức hiện thực.


1. Vai vế và các mối quan hệ trong gia đình
Việc trước nhất, có thể xem là hàng đầu, nếu như vai vế của bạn ngày càng cao thì tầm vóc của sự chuẩn bị càng lớn. Đũ thứ phải lo toan, phải sắp xếp, phải thu vén phải không bạn. Càng kém sự hiểu biết, càng thiếu thốn những sự bổ trợ, tất nhiên sẽ càng vất vã, khó nhọc.
Các mối quan hệ là rất quan trọng, vì phải có người cùng lo toan, có người cùng thực hiện như một qui ước tự giác, hài hòa, yêu thương...tất nhiên mọi sự sẽ nhẹ nhàng, mau lẹ, bạn sẽ ít gặp phải những vướng mắc không đâu vào đâu. Ngôi nhà càng nhỏ hẹp, cuộc sống càng bộn bề, khe khắc, nhu cầu càng cảm thấy mệt mõi với nó. Một sự đồng cảm, cùng nhau tôn trọng, cùng nhau cáng đáng, tất cả sẽ qua thôi. 
Tuổi tác. sức vóc, vai vế trong ngôi nhà mà bạn ở. Thời gian của từng cương vị một cũng là điều mà bạn cần hết sức quan tâm, Chẳng hạn, thằng con trai có đũ sức để làm được những việc đó hay không hay để đứa con gái làm thì tốt hơn. Đứa lớn này có thể giao cho nó những việc vặt vãnh được hay chưa, hay chỉ cho nó tập tành thôi cho quen việc. Thùng rác nọ, có thể để cho mẹ nó đi đỗ vào mỗi sáng, hay phải tự tay mình xách đi....Tất cả đều phải như một guồng máy nhất nhật, nhưng tự giác, vui vẽ...vì mọi người đều cảm thấy mình có thể làm được.

2. Những thứ vật dụng thiết yếu trong nhà:
Kể đến, bạn thấy nó đủ thứ phải không, nhưng "Đong đầy thương yêu" chỉ tóm lược trong mấy món thôi: ăn, mặc, ngũ - nghĩ, giải trí, ăn học, đi lại, dụng cụ lao động trong gia đình.
Có nhiều thứ nó nằm trong một tên gọi, đễ cho nhẹ nhàng và dễ thấy mà không ngán. Cuộc sống mà, nhiều quá ngán lắm, nhưng từ trong mỗi một đó, bạn có thể thu xếp nó cho thật đầy đặn. Từ từ mà bạn, nhưng sắp xếp như thế nào à? Đó là một sự khéo léo trong mọi mối quan hệ và ngay cả với chính thu nhập của mình nữa. Nói là "ăn coi nồi, ngồi phải coi hướng", hay nói cho đúng hơn:"đói nằm co, khéo lo thì ấm bụng", là phù hợp nhưng trong cuộc sống của người Á Đông chúng ta.
Do vậy, trong từng vật dụng, với cách phân loại tên như thế, chúng ta dễ lo toan một cách cụ thể từng công việc nhất định. Như vậy, nhu cầu ta cần những gì, bạn đã có đũ hay chưa. Một điều ta hay gặp phải rằng ta đã có rồi, nhưng bất chợt thấy một phương tiện khác tốt hơn, nhu cầu mà...Sự đòi hỏi đó trong xã hội ngày nay là chuyện thường, chẳng có gì khó cả nếu như bạn biết cùng gia đình bàn bạc, thu xếp và toan tính. Tất nhiên sự toan tính có cân phân mực thước, có sự đồng tình vui vẽ, thì mọi thứ sẽ không gặp trở ngại trong sắm sữa, tiêu dùng.

3. Trình tự hoạt động:
Mọi thứ như một sự phối hợp nhịp nhàng nếu bạn chú tâm đến giờ giấc sinh hoạt của từng thành viên. Có thể đó là giờ giấc đi làm, nơi làm bao xa, trường học, phương tiện đi lại, để có sự sắp xếp trong nhà cho phù hợp.
Một thời khóa biểu hoạt động cho từng thành viên mà bạn không rõ, có thể sẽ đem đến một sự xáo trộn mọi công việc trong nhà. Có thể những điều bất ngờ trong cuộc sống từ những nơi làm việc, nơi buôn bán, nơi bạn bè. bà con chòm xóm, nơi ăn học, nơi công cộng khác...cũng sẽ là những yếu tố rất quan trọng mà bạn cần chú ý đễ sắp đặt, điều tiết. Mọi sự điều tiết nào cũng vậy, cần có một sự ưu tiên, một nguyên tắc bất di bất dịch và không được vượt quá qui ước đối những mối quan hệ ngoài gia đình, vì ở đó bạn đã có một sự thõa thuận và sự thõa thuận nầy là một mối lợi cho gia đình. 

Trình tự hoạt động trong một gia đình, cũng có thứ tự ưu tiên nhất định. Tất cả đều nằm trong các tên gọi ăn, mặc, ngũ - nghĩ, giải trí, ăn học, đi lại, dụng cụ lao động trong gia đình. Thời khắc hoạt động của chúng, nơi sắp xếp bố trí chúng và tình trạng của chúng là 3 nhân tố cần được lưu tâm.

Một sự phức hợp đan xen ở đây, bởi vì đó là một quần thể của tất cả hoạt động, của tất cả các đối tượng. Trong một gia đình, gồm nhiều người với những vai vế, trọng trách khác nhau thì việc làm thế nào để có một trình tự nhất nhất, hài hòa giờ giấc, công việc được đây? Đặc điễm của gia đình khác với đặc điễm của một tập thể sinh hoạt cộng đồng, vì tính chất của mọi hoạt động là đan xen, phức hợp; chỉ có một mục tiêu chung chính là tình thương yêu máu mũ, huyết thống trong một nhà mà thôi. 

Chỉ có một việc đầu tiên là ăn thôi, cùng chung một mâm cùng vào một lúc nói chi, bởi đó là chuyện khá đơn giản để sắp xếp. Chỉ cần phải đúc cho thằng cu thôi thì đã có chuyện người ăn trước, kẽ ăn sau rồi. Có những gia đình phải người ăn trước, kẽ ăn sau do thời khắc làm việc mỗi người mỗi khác thì sự thống nhất, kế hoạch hẹn hò, lịch trình giờ giấc là rất phức hợp. Bạn chỉ chú tâm một điều hệ trọng mà thôi: làm thế nào tạo một không gian cỡi mỡ, rộng rãi, tôn trọng nhau thì việc sắp xếp dẫu khó cỡ nào cũng có thể trở nên dễ dàng, cũng chính vì thế sẽ tạo nên được một thói quen cho mọi người trông nhà từ lớn tới nhỏ.

Còn lại, là những điều thiết thực nhất của cuộc sống bạn. Chúc tất cả các bạn thành công để hạnh phúc luôn là một thứ của cải trường tồn, vĩnh cữu.

Đong đầy yêu thương
Share:

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Hạn mặn trăm năm - vấn nạn đói nghèo

Lần đầu tiên, Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn nhìn nhận hạn hán, mặn xâm nhập đang xảy ra ở Đồng bằng sông Cửu Long là thiên tai đặc biệt nghiêm trọng.




XÁC XƠ TRONG HẠN MẶN KINH HOÀNG

- 13 tỉnh thành bị mặn xâm nhập. 10 tỉnh công bố thiên tai, trong đó nhiều tỉnh công bố cấp độ 2 (cấp độ lớn nhất).
- Nhiều khu vực cửa sông độ mặn tăng vọt kỷ lục, hơn 30g/l. 20 triệu người dân Đồng Bằng Sông Cửu Long gồng mình tìm cách chống chọi
- Viện Khoa học thủy lợi miền Nam dự báo nhiều khu vực không còn khả năng xuất hiện nước ngọt trong suốt mùa khô. Một trong những điểm nóng là khu vực Cầu Nổi trên sông Vàm Cỏ - nơi cách biển khoảng 33km.

Đối với vụ lúa hè thu 2016 nếu tình hình khô hạn tiếp tục kéo dài đến tháng 6 thì toàn vùng ĐBSCL sẽ có khoảng 500.000ha không xuống giống đúng thời vụ do thiếu nước, chiếm hơn 40% diện tích của các tỉnh ven biển và khoảng gần 30% diện tích gieo trồng toàn khu vực. Về nước sinh hoạt, hiện có khoảng 155.000 hộ gia đình với khoảng 575.000 người bị thiếu nước. Không chỉ đối với hộ gia đình, cả khách sạn, nhà hàng, trường học, bệnh viện, nhà máy chế biến đều thiếu nước ngọt.....
Nguồn trích từ trên Tuoitre Online
Thật là một sự kiện nghiệt ngã cho khu vực đồng bằng Sông Cữu Long và cho cả nước trong vòng một trăm năm qua. Thử nghĩ xem. với một mệnh danh là vựa lúa của cả nước, tiềm năng lưu vực về các lĩnh vực cũng không nhỏ, thì tầm ảnh hưởng của các thiệt hại sẽ không phải là ít về lâu dài.
Nhiều năm trước đây, chuyện chống nhiễm mặn trên các vùng đất ven biển đó là một chuyện làm chiến lược kế sách, nhà nước và người dân lúc nào cũng phải lo canh cánh. Những nghĩ đó chỉ là những vùng ven biển mới có những hậu hoạn khó khăn, nào ngờ đến cả trong chính vựa lúa, phù sa cây tla2nh trái ngọt khõa lấp phủ đầy vẫn gặp phải hậu hoạn thiên tai.
Trên tờ báo news.zing.vn, số ra ngày 18/03/2016 cũng có nguồn thông tin như thế nầy đây:
Trên các cánh đồng, hệ thống mương dẫn nước khô nứt nẻ, những ruộng lúa chết héo khô chỉ còn ít bông. Ông Nguyễn Văn Dũng (ấp Tân Phú, xã Tân Thành, huyện Gò Công Đông) tiếc đứt ruột khi lúa chỉ được ít bông, toàn hạt lép. Gia đình ông bị thiệt hại hơn 10 triệu đồng. "Bỏ công chăm sóc, bơm nước từ khi mới cấy đến khi các con kênh bị xâm nhập mặn, hết nước dần nhưng cũng không cứu được", ông Dũng ngán ngẩm.

.......................
Cũng chính vì mà nhiều gia đình phải quyết liệt bơm nước cứu lúa:
Dọc các con kênh thuộc các xã Tân Triều, Phước Trung, Tân Điền, Tân Thành... người dân đặt hàng trăm máy bơm nước, cố bơm nước lên các cánh đồng để cứu lúa đang trong thời kỳ chín.
...........................
Tình hình hạn hán và xâm nhập mặn ở ĐBSCL ngày càng diễn biến phức tạp Ảnh minh họa - Vovgiaothong.vn - số ra ngày 19/03/2016
Trên một tờ báo khác http://bnews.vn/ - số ra ngày 17-03-2016 có đoạn viết:
"Những vùng được coi là bị mặn thường xuyên ở Đồng bằng sông Cửu Long như Cần Đước, Cần Giuộc (Long An), Gò Công Đông (Tiền Giang), Long Phú (Sóc Trăng),  thành phố Vị Thanh (Hậu Giang),  thành phố Rạch Giá (Kiên Giang); những nơi thường bị hạn ở Nam Trung bộ như Ninh Thuận, Bình Thuận; ở Tây Nguyên như Krông Buk, EaH’Leo (Đắk Lắk) rõ ràng hiện tượng trên không phải là mới xảy ra mà đã có một quá trình lâu dài".
Nhìn lại những quy hoạch của Bộ Thủy lợi (nay Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn) năm 1995 về trước, ông Vũ Trọng Hồng, Chủ tịch Hội Thủy lợi Việt Nam nhận xét như vậy.

Ruộng lúa giờ để năn mọc vì đã gieo sạ cả vụ Hè Thu và Đông Xuân đều chết do nắng hạn, mặn xâm nhập. Ảnh: TTXVN

"Thời tiết bất thường của một số năm gần đây chưa phải là khắc nghiệt nhất so với trước đây, thiệt hại trong sản xuất nông nghiệp và ảnh hưởng cuộc sống của người dân lại có xu hướng tăng lên....."
Ở tờ báo Thanhtra.com của chính phủ cũng có đưa tin, số ra ngày 17/03/2016. Đoạn trích như sau:
"Tại khu vực Tây Nguyên, Nam Trung bộ đang bước vào cao điểm của mùa khô, tình trạng hạn hán diễn ra gay gắt, cháy rừng liên tiếp.
Tại khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, tình trạng hạn hán và ngập mặn đang ngày càng lan rộng và gây ra hậu quả nghiêm trọng, nước ngọt cho đời sống và sản xuất khan hiếm trầm trọng.
Dù đã chủ động ứng phó với thiên tai nhưng thiệt hại ở nhiều nơi vẫn khá nặng nề.
Nhằm hỗ trợ chính quyền và nhân dân các địa phương khắc phục khó khăn, BIDV đã quyết định dành 23 tỷ đồng hỗ trợ cho 16 tỉnh bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Cụ thể:
-  Hỗ trợ 7 tỉnh: Kon Tum, Gia Lai,  Đắc Lắc, Đắc Nông, Lâm Đồng, Ninh Thuận và Bình Thuận 14 tỷ đồng (tương đương 2 tỷ đồng/tỉnh).
-  Hỗ trợ 9 tỉnh Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau, Kiên Giang và Vĩnh Long 9 tỷ đồng (tương đương 1 tỷ đồng/tỉnh).
BIDV hy vọng với vai trò và trách nhiệm xã hội của mình sẽ góp phần chia sẻ, hỗ trợ giảm bớt khó khăn cho chính quyền và nhân dân các địa phương."
Trong một bài báo thegioisaigontimes.vn, số ra ngày Thứ Ba,  15/3/2016, trích đoạn viết như sau:
"Từ tháng 10-2015, Chính phủ Việt Nam đã chi 700 tỉ đồng hỗ trợ các tỉnh thực hiện các biện pháp khẩn như xây dựng đập tạm ngăn mặn giữ nước ngọt, xây dựng trạm bơm, hệ thống cấp nước sinh hoạt; chở nước tới cho người dân; đẩy nhanh tiến độ thi công một loạt công trình thủy lợi; người nào thiếu lương thực sẽ cấp mỗi người 15 kg gạo/tháng miễn phí.
Theo Bộ NNPTNT, hiện tượng thời tiết vừa qua là sự kết hợp giữa El Nino và biến đổi khí hậu. Tình hình sẽ diễn biến nặng nề hơn và sẽ còn lặp lại gay gắt hơn trong tương lai. Vì vậy, Bộ còn thực hiện các biện pháp trung hạn và dài hạn như điều chỉnh cơ cấu sản xuất, chuyển từ trồng trọt sang chăn nuôi hoặc ngành nghề phi nông nghiệp; xây dựng công trình ngăn mặn tích nước ngọt về lâu dài.
“Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể làm được nhưng tình hình là rất nghiêm trọng, chúng tôi mong muốn được hỗ trợ của cộng đồng quốc tế”, Bộ trưởng Phát nói.
Tham gia đóng góp ý kiến trong hội thảo, nhiều tổ chức quốc tế đã đưa ra nhiều giải pháp hỗ trợ về kỹ thuật như cung cấp giống lúa có thể chịu hạn, mặn; hỗ trợ quan trắc, dự báo sớm hiện tượng thời tiết; kết hợp với kiểm soát dịch bệnh với người và gia súc; hỗ trợ kỹ thuật để giảm thiểu tác hại tới sức khỏe của người dân vùng chịu ảnh hưởng…
Bà Pratibha Mehta, Điều phối viên Liên hiệp quốc, Đại diện thường trú Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc (UNDP) tại Việt Nam, cho hay sau El Nino sẽ là La Nina gây mưa và lũ lớn, do đó trong thời gian tới, hiện tượng thời tiết sẽ còn cực đoan và ảnh hưởng nghiêm trọng hơn hiện nay. Bà Pratibha Mehta cũng cho hay, các tổ chức quốc tế sẽ nhóm họp để tìm giải pháp hỗ trợ trước mắt, tức cứu trợ khẩn cấp cho những vùng chịu ảnh hưởng nặng nề. Bên cạnh đó, sẽ tìm các giải pháp hỗ trợ kỹ thuật và tài chính để Việt Nam có thể ứng phó và thích nghi với những hiện tượng thời tiết cực đoan trong trung và dài hạn."

Trong khu vực các nước láng giềng thì sao?
Trên bbb.com, số ra ngày 16/03/2016 cũng đưa tin:
"Hãng tin Tân Hoa Xã cho biết nhà máy thủy điện Cảnh Hồng sẽ tăng thêm lưu lượng xả 2.190m3/giây "theo yêu cầu của phía Việt Nam".
Miền Tây Nam Bộ của Việt Nam đã bị thiên tai xâm nhập mặn tấn công, dẫn đến tình trạng nước mặn vào sâu đất liền với độ mặn cao.
Trong khu vực, các nước Lào, Thái Lan, Campuchia cũng đều đang chịu tác động từ đợt hạn hán nghiêm trọng này."
Còn nhiều tư liệu nữa về vấn nạn của thiên nhiên đang diễn ra trong khu vực, khiến lòng người không khỏi lo toan. Đói nghèo, lưu lạc, xã hội nhiễu nhương, nước mắt đau buồn, lòng người chua xót.



Share:

Social Button


Tổng số lượt xem trang

Khách đang xem trang

Số lượng :

Comments mới nhất

Random Post

Mời bạn ghé thăm

PearLand Nails and Spa

Kết bạn cùng Blog Khanhnguyen

Cần bán gấp:


Trang Liên Kết

 
BACK TO TOP